Chương 5: Lần Chạm Đầu Tiên và Sự Phản Kháng Yếu Ớt
Sài Gòn sáng sớm, trời còn mờ sương, tiếng xe máy lác đác ngoài đường. Thành dậy từ 5 giờ, chạy bộ quanh công viên như mọi ngày, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt áo thun. Về nhà, cậu tắm nước lạnh, mặc đồng phục gọn gàng: áo sơ mi trắng đóng thùng, quần tây xanh đậm, dây nịt đen, giày sandal quai hậu. Cậu đeo balo, cài huy hiệu Đoàn ngay ngắn, rồi nói dối mẹ:
"Mẹ ơi, trường có hoạt động Đoàn sớm, con phải lên từ 6 giờ."
Mẹ cậu gật đầu, không nghi ngờ gì. Thành bước ra khỏi nhà, đôi sandal cạch cạch trên vỉa hè. Tim cậu đập thình thịch, không phải vì chạy bộ, mà vì nghĩ đến thầy Sơn. Nụ cười nhạt hiện trên môi. Cậu tưởng tượng thầy Sơn thức trắng đêm, lo lắng, xấu hổ, và giờ đây đang chờ cậu trong phòng Hiệu trưởng.
Trường lúc 6 giờ sáng vắng tanh. Cổng trường mở hé, bác bảo vệ ngái ngủ gật gù bên chốt. Thành bước vào sân, lá me rơi lả tả dưới chân. Khu Hiệu bộ sáng đèn – phòng Hiệu trưởng. Thành cười thầm, bước nhanh lên cầu thang. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn huỳnh quang hắt ra từ khe cửa. Cậu gõ cửa ba tiếng, nhẹ nhưng dứt khoát.
Cửa mở ngay lập tức. Thầy Sơn đứng đó, áo sơ mi xanh nhạt nhăn nhúm, thắt lưng da tối màu, cặp kính gọng kim loại đẩy lên mũi. Mắt thầy thâm quầng, rõ ràng thầy đã thức trắng. Thầy nhìn Thành, ánh mắt phức tạp: sợ hãi, xấu hổ, và một chút bất kham còn sót lại.
"Em... em vào đi," thầy Sơn lẩm bẩm, giọng khàn khàn.
Thành bước vào, không nói lời nào. Cậu đóng cửa lại, tiếng "cạch" vang lên trong không gian yên tĩnh. Cậu nhìn quanh: bàn gỗ lim, ghế da to lớn, tủ lạnh mini, bình bonsai nhỏ xinh trên bàn. Mùi cà phê đen thoang thoảng.
Thành nựng má thầy một cái, ngón tay thon dài chạm vào cái má phúng phính, lún phún râu bạc. Thầy Sơn khựng lại, mặt đỏ bừng, đôi mắt sau cặp kính mở to. Thầy chưa quen với sự thân mật đầy tính sỉ nhục này. Thầy lùi lại một bước.
Thành đi thẳng đến chiếc ghế da – ghế của thầy Sơn – và ung dung ngồi xuống. Từ vị trí cao hơn, cậu nhìn xuống thầy Sơn đang đứng chết trân bên cửa. Thành ra lệnh, giọng lạnh lùng:
"Đến đây. Quỳ xuống."
Thầy Sơn do dự. Thầy nhìn ra cửa, nhìn hành lang vắng lặng. Sau một đêm suy nghĩ, tinh thần thầy đã bình tĩnh hơn, nên Thành cảm nhận được một chút phản kháng yếu ớt trong ánh mắt nghiêm nghị đó. Thầy siết chặt tay, giọng run run:
"Thành... ở đây là trường học... lỡ ai thấy..."
Thành cười nhạt, rút điện thoại từ balo, mở đoạn video thầy Sơn nhận phong bì: "Thầy muốn cả trường biết thầy ăn hối lộ không? Quỳ xuống. Ngay."
Thầy Sơn nuốt khan. Thầy chậm rãi bước đến quỳ xuống, hai đầu gối chạm sàn gạch hoa lạnh ngắt. Tiếng "bộp" nhỏ vang lên. Thầy cúi đầu, mái tóc đen pha bạc rối bù, cặp kính trễ xuống sống mũi. Thành đắc ý, cúi xuống, nựng hai má thầy Sơn, day day cho đến khi chúng đỏ lên. Thầy Sơn run rẩy, nhưng không dám đẩy ra.
Bất ngờ, Thành cúi người xuống, định hôn lên môi thầy Sơn. Môi cậu chạm nhẹ vào đôi môi thầy – đôi môi khô khốc, hơi thâm theo tuổi tác. Thầy Sơn bản năng né tránh, gạt tay Thành ra, giọng hoảng loạn:
"Đừng... đừng làm thế... thầy... thầy không..."
Hành động này là giọt nước tràn ly. Thành giơ tay, tát một bạt tai thật mạnh vào mặt thầy Sơn. Tiếng "chát" vang lên, dội lại trong căn phòng kín. Mặt thầy Sơn đỏ gay, dấu tay in rõ trên má. Thầy run rẩy, đôi mắt mở to, hoảng loạn.
Thành nhìn thẳng vào người đàn ông đang quỳ: "Mày nghĩ lại đi, việc này chả là gì so với việc mày sẽ đi tù vì tội hối lộ đâu, nha Con."
Thầy Sơn hiểu vấn đề. Thầy cúi đầu, giọng khàn khàn: "Con... con xin lỗi, Chủ..."
Thành cười nhạt, cúi xuống, hôn trực tiếp lên đôi môi của thầy Sơn. Thầy Sơn chưa từng hôn đàn ông, nên đơ ra, mặc cho Thành làm gì thì làm. Môi cậu ép chặt, lưỡi cậu liếm lên đôi môi thầy, vị cà phê đen còn vương. Thành vừa hôn vừa thì thầm: "Ngoan nào, Con. Mở miệng ra."
Thầy Sơn do dự, nhưng rồi mở miệng. Lưỡi Thành luồn vào, quấn lấy lưỡi thầy. Thầy Sơn run rẩy, hơi thở dốc, nhưng không dám đẩy ra. Con cặc của Thành lúc này đã căng cứng, 12,5 cm gân guốc, đầu khất đỏ tươi, hai hòn dái to đùng cọ vào quần tây. Cậu vừa liếm môi thầy vừa dùng tay thầy Sơn đặt lên đũng quần mình, ra lệnh:
"Xoa xoa chỗ này. Cho Tao sướng."
Thầy Sơn đỏ bừng mặt, xấu hổ, ngượng ngùng. Thầy chưa từng chạm vào đàn ông, chưa từng làm những việc này. Tay thầy run run, xoa xoa qua lớp quần, cảm nhận con cặc cứng ngắc của Thành. Thành rên khe khẽ, tay vuốt đầu thầy:
"Tốt... ngoan lắm, Con... xoa mạnh hơn..."
Thầy Sơn làm theo, tay day day, mặt đỏ như gấc. Thành hôn sâu hơn, lưỡi quấn quýt, nước miếng trao đổi. Cậu thì thầm: "Thầy biết không, em mơ cảnh này lâu rồi. Thầy quỳ dưới chân em, phục vụ em như con chó."
Thầy Sơn im lặng, chỉ xoa xoa, mắt nhắm nghiền. Thành đứng dậy, kéo thầy Sơn đứng theo. Cậu đẩy thầy ngồi lên bàn, rồi cúi xuống, hôn cổ thầy, cắn nhẹ vào tai. Thầy Sơn run rẩy, giọng thì thầm: "Chủ... đừng... ở đây..."
Thành cười khẩy: "Ở đây mới sướng. Thầy là Hiệu trưởng, nhưng giờ thầy là Con của em. Thầy phải quen dần."
Cậu mở nút áo thầy Sơn, để lộ ngực lông lá và bụng bia. Thành liếm lên cổ thầy, xuống ngực, cắn nhẹ vào núm vú. Thầy Sơn rên khe khẽ, không phải sướng, mà là xấu hổ. Thành thì thầm: "Tao muốn thấy mày trong đồ lót nữ ghê."
Thầy Sơn mở to mắt: "Chủ... đừng... con... con không..."
Thành tát nhẹ vào má thầy: "Không gì? Thầy muốn em tung video không? Làm theo."
Thầy Sơn gật đầu, giọng run run: "Con... con sẽ làm..."
Thành cười nhạt, hôn lần cuối lên môi thầy, rồi đứng dậy. Cậu lau kính, đeo balo, bước ra cửa. "Bye bye, Em vô lớp đây"
Cậu rời khỏi phòng, để lại thầy Sơn ngồi trên bàn, mặt đỏ bừng, áo nhăn nhúm, ánh mắt vẫn còn tia bất khuất. Nhưng Thành biết, thầy sẽ ngoan.
Bình luận