Chương 6: Thao Túng Khỏa Thân

Buổi sáng lúc 7 giờ, sân trường bắt đầu nhộn nhịp với học sinh túa vào cổng. Thành bước nhanh nhẹn, đôi sandal cạch cạch, lau kính gọng đen lần đầu tiên trong ngày – cử chỉ quen thuộc khi cậu suy nghĩ. Cậu vào lớp, ngồi bàn đầu, mở vở ghi chép đề thi thử đại học. Đám bạn ồn ào xung quanh, Nam huých vai cậu: "Ê Thành, hôm qua mày đi đâu mà về muộn thế? Có phải đi hẹn với ai không?" Thành cười nhạt, lắc đầu: "Học thêm thôi, mày nghĩ gì lung tung." Cậu tập trung vào bài toán, giải phương trình bậc cao, bấm đầu bút bi liên hồi. Học hành vẫn là ưu tiên hàng đầu, dù đầu óc cậu giờ đây đầy những hình ảnh thầy Sơn quỳ dưới chân, miệng gọi "Chủ". "Dù gì người cũng ở đó, chơi lúc nào chả được," cậu nghĩ thầm, khóe môi cong lên.

Tiết Toán, cậu đứng đầu lớp trình bày bài giải, giọng rõ ràng, logic. Thầy cô khen ngợi, đám bạn trầm trồ. Giờ ra chơi, cậu chạy việc Đoàn: photo tài liệu, lập danh sách hoạt động 20/11. Bận rộn giúp cậu tạm quên thầy Sơn, nhưng thỉnh thoảng, cậu liếc lên khu Hiệu bộ, tưởng tượng thầy đang ngồi trong phòng, mặt tái mét suy nghĩ về "Con" và "Chủ". Buổi chiều, cậu ở lại thư viện ôn bài, đọc sách khoa học, ghi chép cẩn thận. Đầu óc cậu sắc bén, khả năng phân tích tốt, nhưng áp lực đại học vẫn khiến cậu mệt mỏi nhẹ. Cậu lau kính, bấm bút bi, rồi tiếp tục.

Về đến phòng lúc 6 giờ tối, Thành vứt balo xuống sàn, nằm ngửa trên giường. Căn phòng nhỏ xíu, quạt máy kêu rè rè. Cậu mở Zalo, kiểm tra tin nhắn từ thầy Sơn – "Con". Không có gì mới. Cậu cười nhạt, gõ một mệnh lệnh ngắn gọn:

**Chủ:** Mai đến trường sớm như hôm nay. 6 giờ sáng. Hiểu chưa, Con?

Cậu tắt màn hình, đi tắm, ăn tối đơn giản. Rồi cậu ngồi học thêm hai giờ, giải đề thi thử Y Dược, điểm số cao chót vót. 10 giờ tối, trước khi đi ngủ, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ thầy Sơn:

**Con:** Dạ.

Chỉ một từ "Dạ", nhưng đủ khiến Thành thỏa mãn. Cậu tưởng tượng thầy Sơn nằm bên vợ, tay run run gõ tin nhắn, mặt đỏ bừng xấu hổ. "Ngoan lắm," cậu thì thầm, tắt đèn đi ngủ. Giấc ngủ sâu, không mộng mị, vì cậu biết quyền lực đang nằm trong tay mình.

---

Sáng hôm sau, Thành dậy sớm hơn, 4 giờ 30. Cậu chạy bộ dài hơn, mồ hôi đầm đìa, cơ thể săn chắc căng tràn năng lượng. Về nhà, tắm rửa, mặc đồng phục, nói dối mẹ: "Hôm nay con có họp Đoàn sớm." Rồi cậu đạp xe đến trường, gió sớm mát rượi thổi qua tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Đến cổng lúc 5 giờ 50, sân trường tối om, chỉ có đèn phòng Hiệu trưởng sáng le lói. "Quả nhiên ngoan," cậu nghĩ, nụ cười đắc ý. Cậu gửi xe, bước lên cầu thang, hành lang vắng tanh, mùi gỗ cũ thoang thoảng.

Cậu gõ cửa ba tiếng, nhẹ nhưng dứt khoát. Tiếng bước chân vội vã bên trong. Cửa mở, thầy Sơn đứng đó, áo sơ mi tay ngắn màu nhạt, quần tây tối màu, giày tây đen, cặp kính đẩy lên mũi. Vẻ mặt thầy rụt rè, pha lẫn chút cầu khẩn, giọng nhỏ: "Em... mau vào đi, Thành. Sớm thế này mà lỡ ai thấy..."

Thành bước vào, đóng cửa lại. Không nói lời nào, cậu nhào tới, hôn ngấu nghiến thầy Sơn. Môi cậu ép chặt, lưỡi luồn vào miệng thầy. Tay phải cậu bóp lấy con cặc thầy qua lớp quần tây, tay trái bóp lấy cặp vú – cái ngực lông lá lưa thưa, núm vú cứng lên vì bất ngờ. Thầy Sơn khựng lại, thân hình 1m68 hơi thừa cân ở bụng run rẩy. Thầy đẩy nhẹ, giọng hoảng: "Thành... đừng... con... con chưa quen..."

Nhưng Thành không dừng. Sau nụ hôn cưỡng ép ngày hôm qua, thầy Sơn đã biết phải làm gì: để yên chịu đựng. Thầy đứng im, mặc Thành nút lưỡi thô bạo, lưỡi quấn quýt, nước miếng trao đổi. Thành thì thầm vào tai thầy: "Ngoan nào, Con. Chủ hôn con mà."

Thầy Sơn đỏ mặt, mắt nhắm nghiền. Thành hôn sâu hơn, tay bóp mạnh con cặc thầy – cái thân cu gân guốc nhiều đồi mồi, đầu khất thâm, hai hòn dái to với lông mọc nhiều và vài sợi bạc. Thầy rên khe khẽ, không phải sướng, mà là xấu hổ. Thành cười khẩy: "Thấy chưa, con cặc thầy cứng lên rồi kìa."

Sau nụ hôn, Thành ngồi lên ghế sofa da – ghế nghỉ của thầy – chân dang rộng, giọng lạnh: "Bây giờ, cởi đồ ra. Từng món một."

Thầy Sơn mở to mắt, mặt đỏ bừng: "Chủ... đừng... ở đây là trường học... con... con không thể..."

Thành cười nhạt, rút điện thoại, mở đoạn video hối lộ: "Thầy muốn em tung cái này lên mạng không? Cởi đi, Con. Áo sơ mi trước."

Thầy Sơn ấp úng, tay run run cởi nút áo. Thầy cởi chậm rãi, lộ ra ngực lông lá, bụng bia phệ phệ. Thầy vứt áo sang một bên, giọng cầu xin: "Chủ... đủ chưa?"

"Chưa. Tháo dây nịt," Thành ra lệnh, mắt sáng rực.

Thầy Sơn tháo thắt lưng, tiếng kim loại leng keng. Rồi cởi giày tây đen, vớ đen, lộ ra đôi chân lông lá. Thầy cởi quần tây, lộ ra quần boxer xám, con cặc lấp ló. Thầy do dự, giọng run: "Chủ... con xấu hổ..."

"Cởi nốt quần lót," Thành lạnh lùng. "Hoặc em tung video thầy đụ cô Linh."

Thầy Sơn đỏ mặt, tay kéo quần lót xuống. Con cặc thầy lộ ra, 12 cm gân guốc nhiều đồi mồi, đầu khất thâm, hai hòn dái to với lông mọc nhiều và vài sợi bạc – ỉu xìu vì xấu hổ. Thầy đứng đó, khỏa thân hoàn toàn, tay che hạ bộ, mặt cúi gầm.

Thành cười nhạt: "Đến ngồi cạnh Tao."

Thầy Sơn mặt e dè, bước đến ngồi kế bên, rụt rè. Cơ thể thầy cứng đờ, nội tâm đầy hỗn loạn và sợ hãi. Thành nhanh chóng chộp lấy dương vật đang xìu của thầy, xoa xoa, nắn nắn. Tay cậu vuốt ve thân cu gân guốc, day day đầu khất thâm, vuốt hai hòn dái to. Thầy Sơn rên khe khẽ: "Chủ... đừng... con... con chưa từng..."

Thành đắc ý. Đây là người đàn ông đầu tiên cậu tiếp xúc gần gũi thế này, trải nghiệm đầy mới mẻ và hiếu kỳ. Cậu vuốt mạnh hơn, thì thầm: "Con cặc thầy to hơn em nghĩ. Vuốt cho cứng lên ha."

Thầy Sơn ngồi im, để mặc, mắt nhắm nghiền. Thành vuốt ve, con cặc thầy dần cứng lên, gân guốc nổi rõ. Cậu cười: "Thấy chưa, thầy cũng sướng mà."

Thầy Sơn lắc đầu yếu ớt: "Con... con sợ..."

Thành hôn cổ thầy, cắn nhẹ, tay vẫn vuốt. Phòng im lặng, chỉ có tiếng thở dốc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...