Chương 8: Đồ Chơi Giữa Trưa và Nơ Bướm Trên Cặc
Buổi sáng thứ Tư, trường nhộn nhịp như mọi ngày, tiếng học sinh cười nói vang vọng sân trường, lẫn với tiếng ve kêu ran ran từ những tán me già. Nắng vàng rọi qua cửa sổ lớp 12A1, chiếu lên bàn đầu nơi Thành đang ngồi, balo sách vở nặng trĩu bên cạnh. Cậu lau kính gọng đen, bấm đầu bút bi liên hồi – thói quen mỗi khi suy nghĩ lung tung. Tiết Toán đang diễn ra, thầy giảng bài phương trình lượng giác, nhưng đầu óc Thành chỉ nửa vời ở đây. Cậu ưu tiên học hành, tất nhiên rồi, với mục tiêu đỗ Bách Khoa hay Ngoại Thương, nhưng cơn khát tình dục và sự biến thái mới chớm nở trong cậu cứ thôi thúc không nguôi.
Hồi sáng, cậu đã khiến thầy Sơn quỳ dưới chân, sục cặc cho cậu trong phòng Hiệu trưởng. Cái cảm giác quyền lực ấy, con cặc thầy cứng ngắc trong tay cậu, tinh trùng nóng hổi bắn đầy tay ông – tất cả vẫn còn vương vấn. Thành liếc đồng hồ: giờ ra chơi sắp đến. Cậu rút điện thoại từ balo, mở Zalo, gõ nhanh một tin nhắn bạo gan:
**Chủ:** Trưa nay, 12 giờ, phòng thầy. Phải ở đó chờ.
Cậu gửi, rồi cất điện thoại, tập trung lại vào bài giảng. Nhưng tim cậu đập thình thịch, con cặc trong quần tây xanh đậm hơi cương lên, đầu khất đỏ tươi cọ vào vải. Cậu tưởng tượng thầy Sơn nhận tin, mặt tái mét, tay run run.
Một phút sau, điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ **Con:**
**Con:** Chủ... đừng... trưa nay con có họp Ban Giám hiệu... xin Chủ... con sợ lắm...
Thành cười nhạt, gõ lại:
**Chủ:** Không. Con phải ở đó. Nếu không, em tung video thầy đụ cô Linh lên group trường.
Thầy Sơn nhắn nài nỉ, van xin trong sợ hãi:
**Con:** Chủ ơi... xin Chủ... con van... trưa nay đông người... lỡ ai gõ cửa... con mất hết... xin Chủ tha cho con lần này...
Thành lạnh lùng từ chối, gõ:
**Chủ:** Không tha. Cho trễ hơn 12 giờ. Mày mà không ở đó, tao tung hết. Hiểu chưa?
Một hồi lâu sau, tin nhắn cuối cùng:
**Con:** Dạ... con hiểu...
Thành cất điện thoại, lau kính, tập trung vào bài học. Cậu vẫn là học sinh giỏi, cán sự lớp, thành viên Đoàn. Tiết học trôi qua, cậu trả bài, giải toán hoàn hảo, thầy cô khen ngợi. Giờ ra chơi, đám bạn ồn ào mời đá bóng, nhưng cậu từ chối: "Tao phải ôn bài." Thực ra, đầu óc cậu chỉ nghĩ đến trưa nay, đến thầy Sơn – món đồ chơi riêng của cậu.
---
Giờ trưa, trường vắng tanh. Học sinh về nhà ăn cơm, sân trường nóng hổi dưới nắng gay gắt. Thành ngồi trong lớp, giả vờ ghi chép, nhưng đồng hồ chỉ 11 giờ 50. Cậu đứng dậy, đeo balo, bước ra hành lang, cố tránh sự chú ý. Cậu không muốn ai biết, không muốn chia sẻ "món đồ chơi" này. Cậu lẻn lên khu Hiệu bộ, hành lang vắng ngắt, chỉ có tiếng quạt trần ù ù. Đến cửa phòng Hiệu trưởng, cậu gõ ba tiếng nhẹ – hiệu lệnh bí mật.
Cửa mở ngay. Thầy Sơn đứng đó, mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trán, áo sơ mi xanh nhạt nhăn nhúm. Thầy kéo Thành vào, đóng sập cửa, lắp bắp:
"Chủ... em... mau vào... con sợ lắm... lỡ ai thấy..."
Thành cười nhạt, đẩy thầy Sơn ngồi xuống ghế sofa. Thầy ngã phịch, tay siết chặt thành ghế, giọng run:
Bình luận