Chương 12: 12. Dịu Dàng
Sài Gòn sáng sớm phủ một lớp ánh nắng vàng nhạt, len lỏi qua những tán cây bàng bên lề đường, rải những mảng sáng lấp lánh lên con hẻm nhỏ dẫn ra quán ăn. Định và Thiện bước đi bên nhau, không quá gần , như hai nhánh sông chảy song song, chưa hòa vào nhau nhưng đã mang chung một dòng chảy. Giữa họ dường như đã có một sợi dây vô hình, không cần lời nói để xác nhận, nhưng đủ để khiến mỗi cái nhìn, mỗi câu nói trở nên sâu sắc hơn.
Họ ngồi xuống một quán phở nhỏ, mùi nước dùng thơm lừng bốc lên từ những tô nóng hổi. Định, trong chiếc áo thun xám ôm sát, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua con hẻm, nơi vài chiếc xe máy lướt qua, để lại tiếng động cơ vang vọng. Thiện, với làn da rám nắng và mái tóc còn hơi rối từ buổi tắm, cúi xuống tô phở, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại liếc về phía Định, như đang tìm kiếm điều gì đó trong khuôn mặt anh - một đường nét góc cạnh, một ánh nhìn trầm tư, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện của người đàn ông đã khiến cậu thấy mình sống động hơn.
"Anh làm huấn luyện viên lâu chưa?" Thiện hỏi, giọng nhẹ, như muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Anh khuấy nhẹ tô phở, hơi nóng bốc lên làm đôi mắt cậu long lanh.
Định mỉm cười, một nụ cười dịu dàng, như ánh sáng mặt trời chiếu qua màn sương. "Cũng gần năm năm rồi. Nhưng anh không nhận quá nhiều khách. Thường thứ Hai anh rảnh, cuối tuần thì bận hơn, mấy ngày đó phòng gym đông lắm." Anh nhấp một ngụm nước, ánh mắt lướt qua Thiện, như thể đang đọc vị cậu qua làn hơi nước mỏng.
Thiện gật đầu, tay cầm đũa xoay nhẹ sợi phở. "Em thì... đang học năm hai IT, nhưng nói thật, em không thích ngành này lắm. Học cho xong thôi, chứ chẳng biết sau này làm gì." Giọng cậu thoáng chút bâng quơ, nhưng trong đó là một sự chân thành, như thể cậu đang mở ra một phần nhỏ của mình trước Định.
Định nhìn cậu, ánh mắt trầm nhưng không phán xét. "Học hành không phải lúc nào cũng hợp ngay. Nhưng em còn trẻ, cứ thử nhiều thứ, rồi sẽ tìm ra cái mình muốn." Anh nói, giọng chậm rãi, như một người anh lớn chia sẻ kinh nghiệm. Nhưng trong lòng anh, một suy tư thoáng qua - về những ngày anh cũng từng lạc lối, từng tìm kiếm chính mình trong những buổi sáng chạy bộ, những giờ tập gym, và cả những khoảnh khắc như sáng nay, khi anh để cơ thể mình phơi bày trước ánh sáng và ánh mắt của Thiện.
Cả hai ăn trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng thìa chạm vào tô và tiếng rao vặt từ xa vọng lại. Nhưng sự im lặng ấy không nặng nề, mà như một khoảng lặng cần thiết, để cả hai cảm nhận được sự đồng điệu đang lớn dần. Khi rời quán, họ chào nhau bằng một cái gật đầu nhẹ, Thiện nở nụ cười tươi, còn Định đáp lại bằng ánh mắt ấm áp, như ánh nắng sớm. Họ chia tay ở ngã rẽ, mỗi người đi về một hướng, nhưng trong lòng cả hai, một mảnh ký ức chung đã được khắc sâu.
***
Buổi chiều, phòng gym lại rộn ràng với tiếng tạ và tiếng nhạc nền sôi động. Định đứng trước gương lớn, hướng dẫn một khách mới - Phương Nhi, một cô gái trẻ với mái tóc dài buộc cao và ánh mắt sáng ngời. Cô mặc bộ đồ thể thao bó sát, để lộ vóc dáng cân đối, và mỗi lần Định sửa tư thế cho cô, ánh mắt cô lại thoáng chút lấp lánh, như muốn nói điều gì đó vượt qua ranh giới huấn luyện viên và học viên. Nhưng Định giữ khoảng cách, như một bức tường vô hình. Anh sửa động tác của cô bằng những cái chạm nhẹ, chuyên nghiệp, không để bất kỳ khoảnh khắc nào vượt quá giới hạn. "Giữ lưng thẳng, vai thả lỏng," anh nhắc, giọng đều, ánh mắt tập trung vào động tác chứ không phải cô.
Bình luận