Chương 13: 13. Bảo Tùng

Sáng sớm, Sài Gòn thức dậy trong một lớp sương mỏng, ánh nắng đầu ngày len qua những tán cây bên ngoài phòng gym, rải những vệt sáng lấp lánh lên cửa kính. Định bước vào không gian quen thuộc, nơi mùi mồ hôi hòa quyện với tiếng kim loại va chạm từ những thanh tạ. Hôm nay, anh quyết định ngủ thêm một chút, bỏ qua buổi chạy bộ thường lệ, để dành sức cho lịch tập lưng đã lên chi tiết cho Thiện. Phòng gym private lúc 6 giờ sáng đã nhộn nhịp, dù chỉ lác đác vài học viên chăm chỉ, những bóng người lặng lẽ di chuyển dưới ánh đèn neon trắng lạnh.

Định mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen, bó sát, để lộ cánh tay gân guốc và bờ vai rộng, một sự thay đổi hiếm hoi so với chiếc áo dài tay anh thường mặc. Làn da trắng mịn của anh lấp lánh dưới ánh đèn, như được phủ một lớp sáng bạc. Một học viên gần đó, đang nâng tạ, cười trêu: "Anh Định hôm nay mát mẻ nhỉ? Bỏ áo dài tay rồi hả?" Định chỉ cười nhẹ, lắc đầu, ánh mắt trầm tư như đang giấu một bí mật nhỏ. Anh đứng trước gương lớn, kiểm tra tư thế, như chuẩn bị cho một nghi thức, không chỉ là buổi tập mà còn là một sự kết nối vô hình với Thiện.

Thiện bước vào ngay sau đó, mái tóc rối nhẹ, làn da rám nắng lấp lánh mồ hôi từ đoạn đường đến đây. Cậu nở nụ cười tươi, ánh mắt thoáng bối rối khi chạm vào Định, như thể ký ức sáng hôm qua - công viên, phòng tắm, ánh nước - vẫn còn vương vấn. "Chào anh! Hôm nay tập lưng hả? Em sẵn sàng rồi," Thiện nói, giọng hào hứng, ánh mắt lướt qua cánh tay trần của Định, nơi những đường gân nổi lên như một bản đồ sức mạnh.

Định gật đầu, khóe môi cong lên. "Ừ, hôm nay tập lưng. Nhóm cơ này nhiều người bỏ qua, nhưng nó là nền tảng thẩm mỹ tốt nhất. Cơ lưng mạnh không chỉ giúp dáng đẹp, mà còn tạo cảm giác vững chãi, cân đối toàn thân." Anh nói, giọng trầm, ánh mắt sáng lên khi chia sẻ kiến thức. Anh dẫn Thiện đến khu vực tạ, bắt đầu với bài pull-up. Định đứng phía sau, tay sửa tư thế cho Thiện, những cái chạm nhẹ nhưng chắc chắn, như một lời nhắc nhở về sợi dây vô hình giữa họ. Thiện cảm nhận hơi ấm từ tay Định, và trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu âm ỉ.

Giữa buổi tập, điện thoại Định rung lên. Anh liếc màn hình, thấy tên Phương Nhi. Cô gọi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang chút khẩn khoản, xin tập cùng buổi sáng nay vì quên đặt lịch trước. Định nhíu mày nhẹ, ánh mắt vẫn dõi theo Thiện đang thực hiện bài lat pulldown, cơ lưng cậu căng lên dưới lớp áo. "Phương Nhi à, sáng nay anh bận hướng dẫn Thiện rồi. Em nhờ anh Tùng tập cho nhé, Tùng cũng giỏi lắm, sẽ giúp em kịp về sớm," anh nói, giọng khéo léo nhưng dứt khoát.

Phương Nhi im lặng một giây, giọng cô thoáng thất vọng. Cô đứng ở góc phòng gym, ánh mắt lướt qua Định và Thiện. Thấy Định cười đùa với Thiện - một nụ cười hiếm hoi, ấm áp, điều mà cô chưa từng nhận được - lòng cô nhói lên, như bị chạm vào một vết thương nhỏ. "Dạ, em hiểu rồi. Em sẽ nhờ anh Tùng," cô đáp, rồi cúp máy, quay sang tìm Tùng, ánh mắt thoáng tủi thân nhưng nhanh chóng che giấu.

Thiện, từ ghế tập, quan sát Định. Cậu không nghe rõ cuộc gọi, nhưng ánh mắt anh - vừa nghiêm túc vừa dịu dàng - khiến cậu không thể rời mắt. Khi Định quay lại, đứng trước thanh tạ để thực hiện bài bent-over row, Thiện gần như ngừng thở. Cơ lưng của Định, dưới ánh đèn gym, hiện lên như một dãy núi trập trùng, từng múi cơ xô, cơ tam giác, và cơ lưng giữa co giãn nhịp nhàng, như một điệu múa mạnh mẽ nhưng đầy kiểm soát. Mỗi lần anh cúi xuống, kéo tạ lên, cơ lưng căng phồng, bóng mượt như được phủ một lớp dầu, lấp lánh mồ hôi. Làn da trắng mịn của anh như phát sáng, mỗi giọt mồ hôi lăn dài theo đường cong gân guốc, xuống vùng eo thon gọn, như một dòng suối nhỏ chảy qua vách đá.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...