Chương 14: 14. Chuyến Tàu

Chiều Sài Gòn phủ một lớp ánh sáng vàng cam, nhuộm lên những con đường đông đúc một sắc màu dịu dàng, như muốn làm chậm lại nhịp sống hối hả. Định, Thiện, và Tùng hẹn nhau lúc 4 giờ tại ga Bến Thành, nơi tuyến metro Bến Thành - Suối Tiên vừa mới vận hành. Tùng, người lên kế hoạch, đã chọn một hồ bơi cũ ở Thủ Đức, vắng vẻ và tách biệt, vì anh nhớ Định từng nói không thích bơi ở hồ trong phòng gym - "Chỗ đó để hướng dẫn học viên thôi, bơi mà bị người quen nhìn, thấy kỳ kỳ." Tùng cười thầm khi chọn địa điểm, ánh mắt anh thoáng chút tinh nghịch, như đang giấu một ý định nhỏ, không nói thành lời.

Định đến sớm, đứng dưới tán cây gần ga, mặc một chiếc áo khoác thun mỏng màu xám, bên trong là áo thun bó sát, để lộ đường nét cơ bắp đồ sộ nhưng vẫn mang vẻ softboy lạ lùng. Quần nỉ mỏng ôm nhẹ đôi chân săn chắc, khiến anh trông vừa mạnh mẽ vừa gần gũi, như một chàng trai vừa bước ra từ một bộ phim thanh xuân. Anh đeo khẩu trang, che đi nửa khuôn mặt, ánh mắt trầm tư lướt qua dòng người, như đang cân nhắc điều gì đó sâu kín - không chỉ là buổi bơi, mà còn là những mong muốn anh chưa dám đối diện.

Tùng xuất hiện ngay sau, dáng cao lớn gần 1m9 nổi bật như một ngọn núi di động. Anh mặc áo tank top màu xanh đậm, để lộ bờ vai rộng như cánh cửa và đôi tay gân guốc, từng đường cơ bóng mượt dưới ánh nắng. Quần thể thao ngắn qua gối làm nổi bật đôi chân dài, cơ bắp săn chắc nhưng không quá đồ sộ, dấu vết của một vận động viên bóng rổ ngày nào. Đôi kính mát gác trên đầu làm anh trông năng động, và nụ cười răng khểnh như thắp sáng cả góc đường. Thiện, đến cuối cùng, mặc áo thun trắng đơn giản, ánh mắt sáng lên khi thấy hai người đàn ông đứng đó, như hai bức tượng sống động trong ánh hoàng hôn.

"Đi metro lần đầu hả, Thiện?" Tùng hỏi, vỗ vai cậu, giọng hào sảng. Thiện gật đầu, tim đập rộn ràng, không chỉ vì chuyến tàu, mà còn vì hình ảnh hai người đàn ông trước mặt - Định, mạnh mẽ và bí ẩn, Tùng, phóng khoáng và ấm áp. Trong lòng cậu, một cơn sóng cảm xúc dâng lên, vừa háo hức vừa bối rối. Cậu lẩm nhẩm một bài kinh ngắn trong đầu, như muốn trấn an những ý nghĩ đang trào dâng, những hình ảnh về cơ lưng của Định, về ánh nước trong phòng tắm, và giờ đây, về viễn cảnh cả ba trong làn nước hồ bơi.

Họ bước qua cổng kiểm soát, quét thẻ, và chờ tàu trong không gian ga mát lạnh, ánh đèn trắng dịu nhẹ phủ đều. Khi tàu đến, cánh cửa mở ra êm ái, mời gọi họ vào khoang tàu sạch sẽ, thoang thoảng mùi kim loại mới. Thiện chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Định ngồi giữa, và Tùng bên phải, ba người "chen chúc" trên ba chiếc ghê, dù Thiện thoáng nghĩ giá mà hai người kia nhỏ bớt lại. Sự gần gũi này khiến cậu bối rối, vai Định chạm nhẹ vào vai cậu, hơi ấm từ anh như một dòng điện nhỏ, khiến Thiện phải hít sâu, tiếp tục lẩm nhẩm bài kinh để giữ bình tĩnh.

Tàu lướt qua đoạn ngầm, rồi trồi lên mặt đất, ánh nắng chiều tràn vào qua cửa sổ, biến thành phố quen thuộc thành một thước phim kỳ lạ. Những tòa nhà, hàng cây, và dòng xe cộ nhỏ lại, lướt qua trong tầm mắt Thiện như một giấc mơ. Định, ngồi giữa, ánh mắt lướt qua cửa sổ, nhưng tâm trí anh dường như ở nơi khác. Anh nghĩ về hồ bơi, về làn nước mát lạnh, và một mong muốn mơ hồ - không chỉ để bơi, mà để thả mình vào một khoảnh khắc tự do, như sáng hôm qua ở công viên. Nhưng liệu anh có dám? Anh liếc sang Thiện, rồi Tùng, ánh mắt thoáng chút xáo động, như mặt hồ bị gió lay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...