Chương 15: 15. Gợn Sóng Hoàng Hôn (H)
Mặt trời dần ngả về phía chân trời, phủ lên hồ bơi một lớp ánh sáng vàng cam, như một tấm voan mỏng che phủ những gợn sóng lấp lánh. Không khí bên hồ trở nên sôi động khi Tùng, nụ cười răng khểnh rạng rỡ, quay sang Định, ánh mắt tinh nghịch.
"Ê, Định, muốn xem chiêu 'mặt trời xuống biển' không?" Anh hỏi, giọng hào sảng, như chuẩn bị một màn trình diễn. Định, đứng mép hồ, cơ ngực căng phồng dưới áo bơi bó sát, nở một nụ cười tà ác, ranh ma, khóe môi cong lên đầy ẩn ý. "Coi chừng chơi dại, Tùng," anh đáp, giọng trầm, như một lời thách thức.
Thiện đứng gần, ánh mắt lấp lánh ngơ ngác, chưa kịp hiểu thì Tùng lao tới, nhanh như một cơn gió. Anh ôm chặt Thiện, đôi tay rắn chắc siết lấy cậu, nhấc bổng lên trời. "Bay nào!" Tùng hét, rồi cả hai nhảy tõm xuống nước, tạo một chấn động kinh hoàng. Bọt nước bắn tung tóe, như một quả bom nhỏ nổ, khiến vài người còn lại trong hồ há mồm, mắt tròn xoe, tưởng cả thế giới rung chuyển. Dưới làn nước mát lạnh, Thiện như bị kéo khỏi ánh sáng thanh tịnh của chốn vô dục, sa vào một cơn mê trầm luân, nơi mọi giới hạn tan biến.
Trong vòng tay Tùng, Thiện như ngừng thở. Từng múi cơ của Tùng, rắn chắc và ấm nóng, chạm vào da cậu, như một dòng điện, khiến mọi công sức tập luyện với Định hóa thành mềm nhũn. Chiếc quần bơi boxer của Tùng, bó sát, để lộ đường nét hạ bộ – một "ngọn núi lửa nhỏ" ấm mềm, đầy sức sống – cọ nhẹ vào người Thiện, chỉ trong khoảnh khắc nhưng với cậu, kéo dài như ba năm.
Mặt Thiện đỏ tía, tai nóng rực, tim đập thình thịch. Tùng, nhận ra cậu bất động, tưởng đùa quá trớn, vội buông ra, rối rít xin lỗi: "Trời, tui giỡn hơi lố hả? Thiện, em ổn không?" Anh gãi đầu, nụ cười răng khểnh thoáng ái ngại.
Thiện ngại ngùng xua tay, cố giữ vẻ tự nhiên. "Dạ, không sao, anh Tùng!" Cậu nói, giọng run, nhưng để đỡ ngại, Thiện lấy can đảm, kêu Tùng lại gần. "Anh Tùng, lại đây em nói cái này!" Tùng cúi xuống, ánh mắt tò mò, và ngay lúc đó, Thiện dùng hết sức, ôm đầu anh, cố nhấn xuống nước.
Nhưng với chiều cao 1m9 và sức mạnh cựu vận động viên, Tùng chỉ cười lớn, dễ dàng chống lại. "Haha, em yếu quá, Thiện!" Anh trêu, rồi kéo cậu vào một cú vật lộn vui vẻ dưới nước, bọt nước tung tóe, như một điệu múa của tuổi trẻ.
Định vẫn trên bờ, từ tốn bước xuống cầu thang dẫn vào hồ. Anh thích cảm giác nước mát lạnh chạm vào da từng chút, như một nghi thức chậm rãi. Bộ đồ bơi bó sát, áo ngắn tay và quần ôm, ướt dần, dính chặt vào cơ thể khơi gợi. Lớp vải mỏng tôn lên cơ ngực căng phồng, như hai ngọn đồi vững chãi, núm vú co lại vì nước lạnh, nổi rõ dưới áo, như hai viên ngọc nhỏ lấp lánh. Vùng hạ bộ căng đầy, đường nét hiện lên qua lớp vải ướt, như một lời mời gọi không lời.
Nhưng khi bước xuống, một thanh cầu thang sắc cạnh cọ vào lưng anh, khiến Định khựng lại. May mắn, không trầy, mà chỉ làm lủng một lỗ nhỏ, nhưng anh quay sang Thiện và Tùng, giọng trầm nói: "Cẩn thận mấy cái thang này, đừng lên xuống lung tung."
Thiện và Tùng vừa ngoi lên, gật đầu, nhưng ánh mắt dán vào Định, cơ ngực ướt át như một bức tranh sống động dưới ánh hoàng hôn. Cả ba đùa giỡn nhiều hơn khi Định nhập cuộc. Định, thường lạnh lùng, hôm nay thả lỏng, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng như mặt hồ phản chiếu nắng.
Bình luận