Chương 21: 21. Chuyến Tham Quan
Sáng sớm, khi ánh bình minh vừa ló dạng qua những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, Trần Quang Định xỏ đôi giày chạy bộ, lao ra con đường quen thuộc quanh khu phố. Nhịp chân anh đều đặn, hòa cùng tiếng chim ríu rít, mồ hôi lăn dài trên cơ ngực rộng lớn, thấm đẫm chiếc áo ba lỗ bó sát, làm nổi bật từng đường cơ bắp săn chắc.
Trong đầu anh, những hình ảnh từ buổi chiều ở hồ bơi vài tuần trước vẫn sống động như vừa xảy ra: ánh nước lấp lánh dưới nắng, cơ thể Tùng trơn bóng, vai rộng, cơ ngực nở nang, và ánh mắt táo bạo của Thiện khi cậu cầm điện thoại quay lại những khoảnh khắc cuồng nhiệt, làn da ngâm ngâm của cậu lấp lánh mồ hôi. Định lắc đầu, cố xua đi ký ức, nhưng cơ thể anh dường như có ký ức riêng, nóng ran mỗi khi nhớ đến.
Điện thoại rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Một tin nhắn từ Thiện hiện trên màn hình: "Anh Định, sorry nha, sáng nay em có bài kiểm tra trên trường, quên báo anh. Hủy lịch tập sáng nay nha, mai em đền!" Định mỉm cười, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, trả lời ngắn gọn: "Ừ, tập trung học đi." Anh tiếp tục chạy, đôi chân mạnh mẽ đập xuống mặt đường, nhưng cảm giác trống trải len lỏi.
Đến 6 giờ, Định quay về Private Gym, phòng gym cao cấp nằm trên một con phố sầm uất của Sài Gòn. Anh bước vào phòng thay đồ, cởi bỏ chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, để lộ cơ lưng rộng, những đường cơ bắp nổi rõ dưới ánh đèn trắng. Vòi sen áp lực cao xối xuống, nước mát lạnh lướt qua cơ ngực đồ sộ, chảy dài xuống bụng và đùi săn chắc.
Anh lau khô người, mặc đồng phục PT - áo polo đen bó sát tôn lên cơ ngực và bắp tay, quần short thể thao ôm lấy đôi đùi, làm nổi bật từng đường nét mạnh mẽ. Hôm nay, vì trống lịch buổi sáng nên anh được giao nhiệm vụ đột xuất, đó là dẫn một đoàn khách hàng tham quan phòng gym, những người đại diện từ một công ty tài trợ lâu năm.
Ở sảnh chính, bốn chàng trai đang đứng trò chuyện rôm rả. Định nở nụ cười chuyên nghiệp, bắt tay từng người, giọng trầm ấm vang lên: "Chào các anh, tôi là Định, PT tại Private Gym. Hôm nay tôi sẽ dẫn các anh tham quan cơ sở của chúng tôi."
Anh nhanh chóng nhận ra sự khác biệt giữa họ. Anh Tuấn, khoảng 30 tuổi, dáng người trung bình, mặc áo sơ mi gấp tay, nụ cười thân thiện, có vẻ tò mò về các thiết bị tập luyện. Hoàng Hà, khoảng 35 tuổi, hơi mũm mĩm, trầm tính, ít nói, đôi mắt lướt qua không gian như chỉ muốn hoàn thành chuyến tham quan. Minh Đức, trẻ nhất, khoảng 25 tuổi, dáng gầy, đeo kính, nhút nhát, liên tục nhìn quanh với vẻ tò mò rụt rè.
Nhưng Đăng Minh, khoảng 28 tuổi, cao 1m78, là người nổi bật nhất. Thân hình anh cân đối, rõ ràng là người tập gym thường xuyên, gương mặt sáng sủa, đôi mắt sắc bén, và nụ cười tự tin như ánh nắng, thu hút mọi ánh nhìn. Định bất giác để ý đến cách Đăng Minh quan sát anh, ánh mắt lướt từ cơ ngực xuống đùi, đầy ý tứ, khiến tim anh đập nhanh hơn, một cảm giác quen thuộc trỗi dậy.
"Rất vui được gặp anh Định," Đăng Minh nói, giọng trầm ấm, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt quyến rũ của Định, đôi mắt của anh như bị xuyên thấu. Định cười gượng, cố giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng cảm giác bị quan sát khiến cơ thể anh nóng ran, như thể ánh mắt ấy có thể chạm vào từng đường cơ bắp.
Bình luận