Chương 121: Câu chuyện thứ bảy (1)
Edit: 1kiss
————————————————–
"... Thật không ngờ ngươi có linh lực thấp kém, nhưng lại thông hiểu bí thuật đoạt xác này của Ma tông... Chỉ là trong ba hồn bảy vía của ngươi bị thiếu mất một phách, cũng không biết ngày sau... Thôi, chỉ là một thứ huyết độc cỏn con, bản tôn sao lại cần dựa vào người khác..."
Sở Tùy Phong nửa đêm tỉnh dậy từ trong mộng, bên tai còn quanh quẩn thanh âm lúc nãy mà hắn vừa mới nghe được trong lúc mơ hồ. Hắn vội vàng xuống giường, cẩn thận kiểm tra mọi ngóc ngách trong căn phòng, khi chắc chắn xác nhận không còn có bất kỳ ai nữa, hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại quay về ngồi trên giường, suy nghĩ rốt cuộc mấy từ như "đoạt xác" và "thiếu mất một phách" là do hắn nằm mơ, hay thực sự đã có người tới đây.
Sở Tùy Phong cân nhắc rất nhiều lần ở trong lòng, sau một lúc lâu, cuối cùng hắn vẫn kết luận là do mình ngủ nhiều quá nên hồ đồ rồi —— Dù sao, so với đoạt xác, hắn càng giống như trùng sinh hơn.
Đúng vậy, người con trai thứ hai của huyện thừa [1] huyện Lan Chi dưới núi Triều Vân này nửa tháng trước bỗng nhiên lâm bệnh nặng một trận, mất hết tất cả ký ức trước đó, mà ở trong đầu hắn lại có rất nhiều chuyện mà hiện tại hắn không nên biết, thậm chí hắn còn thấy trước cả những sự việc chưa hề xảy ra.
Tỷ như, thanh bảo kiếm tổ truyền mà cha hắn đặt trong thư phòng thực ra là một bảo khí đã từng được một vị đại năng giả trong giới tu chân dùng qua, tuy rằng nó còn không đạt đến cấp bậc Tiên khí, nhưng cũng là món pháp bảo thượng phẩm hiếm có khó tìm.
Lại tỷ như, thanh bảo kiếm đó trong mắt người phàm bọn hắn chỉ là một đồ vật trang trí quý giá mà thôi, nhưng trong mắt người tu chân thì nó lại đáng giá hơn cả mấy tòa thành, vậy nên đã dẫn đến tai hoạ ngập trời cho nhà hắn, thậm chí ngay cả toàn bộ huyện Lan Chi này cũng không có mấy người sống sót.
Theo đoạn ký ức không biết từ đâu tới của Sở Tùy Phong, lúc đó hắn đang tình cờ đi đến huyện Lâm đưa thiếp mời cho một người bạn cũ của phụ thân mới may mắn tránh thoát được một kiếp nạn. Đường đời rẽ ngang từ đây, có một vị trưởng lão của Cửu Thiên Kiếm tông thấy trên người hắn có chút tuệ căn, lại thương hại hắn đã phải chịu tai bay vạ gió liền giương tay giúp đỡ, sau đó hắn từ một người thường, con trai của huyện thừa trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái tu chân, bắt đầu mở ra một giai thoại nghịch thiên thành thần truyền kỳ.
Thực ra khi Sở Tùy Phong vừa "đổ bệnh", hắn cũng không ý thức được rằng chính mình đã trùng sinh —— Chẳng biết vì sao, đối với bạn bè, người thân xung quanh, thậm chí ngay cả thân thể của mình hắn cũng cảm thấy vô cùng xa lạ, nếu lúc ấy có người nói cho hắn biết hắn quả thật là đoạt xác, hắn có thể sẽ tin không nghi ngờ.
Tuy nhiên sau khi hắn nhìn thấy thanh bảo kiếm trong thư phòng của Sở phụ, trí nhớ về những chuyện chưa xảy ra liền lũ lượt kéo đến, hắn liền dần dần vững tin rằng có lẽ trong kiếp trước, sau khi chính mình phi thăng thành công thì đã xảy ra sai sót nào đó, vì vậy cuối cùng hắn không đi đến tiên giới, mà quay về thời điểm hắn mười sáu tuổi.
Bình luận