Chương 21: Câu chuyện thứ hai (4)
Từ sau bữa thịt kho tàu kia, Từ Trạch liền hiểu được cái gì gọi là "Mời thần đến thì dễ, đưa thần đi mới khó".
Nhiếp Linh Vân mũi thính giống như mũi chó, hễ khi hắn vừa chuẩn bị một bữa cơm ngon cho bản thân, vốn dĩ không cần mời ai, thì lúc cơm vừa nấu xong vị Nhiếp cô nương này sẽ luôn thò mặt đến, sau đó cử chỉ tao nhã, động tác nhanh như cắt quét sạch sành sanh tất cả mọi thứ trên bàn.
Nếu Thần Sáng Thế Từ tay chậm một chút, thì chắc chắn còn không thể ăn no.
Sau mấy bữa cơm như vậy, Từ Trạch sợ bản thân cho nữ chính nhỏ tuổi ăn nhiều quá không tốt, lúc nấu cơm bèn cố ý bớt đi một chút.
Kết quả bữa trước hắn vừa làm món cá chua ngọt khẩu phần dành cho hai người (người bình thường) ăn, thì ngay bữa sau khi Nhiếp tiểu sư muội đến ăn (ké) cơm, trong tay nàng liền cầm theo mấy vụn bạc.
"Cũng là do ta không để ý." Nhiếp cô nương nhét bạc vụn cho hắn, hơi ngượng ngùng nói: "Mấy ngày này ăn cơm của ngươi, e là ngươi phải tốn không ít."
... Nuôi một mình nàng còn hơn cả nuôi ba người, quả thật là tốn không ít.
Nhưng hắn đây là vì tiền mới bớt cơm chắc? Hắn là vì sức khỏe của nàng đấy! !
Cô nương ngươi cứ tiếp tục ăn uống như vậy, không nói đến việc dạ dày sinh bệnh, chỉ riêng việc tăng cân ngươi không sợ ư? !
Nhưng Nhiếp tiểu nữ chính đã thăng chức từ thực khách ăn chầu ăn chực thành thực khách biết trả tiền, Từ Trạch thật không còn cớ nghĩ đến việc hạn chế người ta. Phàm khi hắn nấu cơm bớt đi một chút, người ta liền nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khiển trách "Ngươi có phải giấu bớt tiền ăn hay không".
Thế là, cứ qua ba tháng như vậy, Từ Trạch không biết nấu cho Nhiếp tiểu sư muội bao nhiêu bữa cơm (xét theo lượng cơm ăn mà nói, thật sự là hắn chuyên môn nấu cho Nhiếp cô nương ăn, tiện đó nấu một chút cho mình thôi), nhưng mối quan quan hệ của hai người trong thời gian đó kì lạ là không hề có một chút tiến triển.
Đương nhiên, loại tiến triển này, không phải là chỉ việc Nhiếp Linh Vân ngày trước từ vừa bắt đầu bữa cơm thì sẽ không nói năng gì mà chỉ cắm đầu ăn ăn ăn, bây giờ đã trở thành vừa nói vừa cười, tám đủ chuyện lý thú hằng ngày, mà là...
Hắn mỗi ngày đều đánh bài võ thể dục quân đội, đánh đến uy thế hừng hực, Nhiếp cô nương ngươi ngoài những lần đều đặn đến ăn cơm ra, tốt xấu gì cũng đi ngang qua nhìn một cái đi chứ!
Đờ mờ nếu còn tiếp tục như vậy, quyển tiểu thuyết này của Từ - Sáng Thế Thần kiêm tác giả - Trạch cũng sắp biến từ truyện võ hiệp thành truyện mỹ thực mất?!
Boss - nữ chính mãi không xuất hiện ở nơi cần nàng xuất hiện, nam chính cũng chỉ có thể thay đổi chiến lược đổi nơi đánh quyền từ rừng cây nhỏ trở thành cửa phòng bếp.
Thế là, trong lúc đang nấu cơm mới đánh bài quyền một lần, Nhiếp Linh Vân liền quay trở về với phần cốt truyện thân là nữ chính nên diễn, ha ha.
"Ngươi đánh cái quái gì vậy? Lung ta lung tung..." Nhiếp tiểu sư muội nhìn nửa bài quyền của Từ Trạch đang đánh xong, cau mày nói.
Bình luận