Chương 85: Câu chuyện thứ năm (4)
Edit: 1kiss
Beta: Lurcent
————————————————–
Cơ giáp bỗng nhiên xuất hiện khiến Từ Trạch giật mình một cái, nhưng ngay sau đó hắn liền lập tức hồi thần, hạ lệnh cho toàn bộ học sinh học viện quân sự tiến về phía trước. Những người máy nào thành thạo cận chiến và phòng thủ sẽ đối đầu với lũ trùng tộc đang dần dần rút lui, còn những người máy nào vẫn có khả năng đánh tầm xa thì phụ trách tiếp tục nổ súng về hướng trùng mẫu, yểm trợ hỏa lực cho cơ giáp màu đen duy nhất đến giúp đỡ họ.
"Cực Trú" toàn thân đen kịt, phảng phất như một thiên sứ chết chóc rơi xuống trần gian.
Vô số trùng tộc và rừng cây mà trùng mẫu dùng làm lá chắn đã bị phá nát trong cuộc tấn công trước đó. Hiện tại thông qua chức năng nhìn xa của cơ giáp, Từ Trạch có thể thấy rất rõ cách người đến tiếp viện cho bọn họ nhảy vào biển lửa của phe địch như thế nào, dùng thanh kiếm vô địch thiên hạ và khẩu súng lục – một trong ba vũ khí phụ – san bằng đám quái vật như thế nào. Trong tiếng pháo rền vang và âm thanh gầm rống tức giận của lũ trùng tộc, "Cực Trú" như một cơn lốc xoáy, hiên ngang chém đứt đôi hoặc xuyên thủng tất cả kẻ địch cản đường, bất khả chiến bại tiến thẳng đến trước mặt trùng mẫu đang được bảo vệ.
Sau đó, bộ cơ giáp màu đen kia vỗ nhẹ đôi cánh với dải viền bạc kim loại lấp lánh, nhẹ nhàng tránh thoát khỏi công kích của trùng mẫu và những con trùng tộc vẫn còn sống sót sau trận mưa đạn, sau đó vọt thẳng tới phía sau kẻ đầu đàn, thu thanh kiếm và súng lục lại, rồi rút ra một khẩu súng hạng nặng khác tựa như súng hoa cải [1] từ rãnh chứa vũ khí trên lưng.
Hai tay bóp cò, nhắm vào mục tiêu, nổ súng, đoàng, đoàng, đoàng!
Ba chùm pháo sáng được thiết lập "Có thể xuyên thủng lá chắn phòng hộ của chiến hạm phổ thông bình thường" liên tục phóng ra từ khẩu súng dài đen thẫm, xuyên thẳng qua thân hình cao lớn gần bằng một tòa nhà hai tầng của trùng mẫu.
"Cực Trú" sau khi tấn công trúng đích, nhanh chóng rút về hướng nơi Từ Trạch và các bạn học đang đứng, phía sau bóng lưng của nó là trùng mẫu đột nhiên nổ tung thành từng mảnh vụn và những con trùng tộc hộ vệ dần dần tan biến dưới sức mạnh khủng khiếp của pháo sáng.
Cơ giáp màu đen nhanh chóng đáp xuống bên trong lá chắn phòng hộ của các học sinh học viện quân sự, mà đám trùng tộc mất đi sự chỉ đạo của trùng mẫu thì chia năm xẻ bảy như rắn mất đầu, cuống cuồng bỏ trốn khắp nơi hoặc bị tiêu diệt gần hết.
Khi trận chiến kết thúc, trời cũng đã tảng sáng.
Tối hôm trước Từ Trạch bởi vì quá lo lắng nên thức trắng đêm không ngủ, tối hôm nay hắn lại phải liên tục dẫn dắt cả đội đánh phó bản mới 100 lần, bây giờ khi rốt cuộc đã có thể thở phào nhẹ nhõm, hắn chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, muốn kiếm một chỗ nào đó để nghỉ ngơi.
Nhưng nghĩ đến việc người bỗng nhiên xuất hiện cứu vớt bọn họ khỏi bi kịch cả đội không ngừng bị tiêu diệt này có rất có thể là nữ chính không thấy tung tích bấy lâu nay, Từ Trạch vẫn cố gắng lấy lại tinh thần. Hắn bước ra từ trong buồng lái của "Bạch Ngân", nở một nụ cười cực kỳ chân thành thân thiện, đi bộ đến trước mặt cơ giáp màu đen vẫn không hề cử động sau khi đánh thắng trùng mẫu.
Bình luận