Chương 108: 🧸Phiên ngoại 1: Tiệc sinh nhật (5)
Ánh trăng lọt qua khe hở của bức màn, đổ bóng mờ ảo lên hai bóng hình đang chồng lên nhau.
Chu Trì Ngư nhắm mắt, cánh tay được Cố Uyên nhẹ nhàng nâng lên, dùng một bàn tay đè lại. Toàn thân cậu mềm nhũn đến lạ lùng, hệt như chiếc thuyền nhỏ trôi trên dòng nước, đầu óc quay cuồng.
"Còn chưa tắm..."
Nhiệt độ trong phòng rất cao, giọng Chu Trì Ngư như bông được hun nóng, mang theo sự khô khan nhàn nhạt.
Bây giờ cậu đang rất nóng, thậm chí muốn hóng một chút gió lạnh.
"Không sao, bé ngoan."
Cánh tay Cố Uyên lót dưới lưng Chu Trì Ngư, nhẹ nhàng vuốt ve phần da nhạy cảm nhất đó. Cánh tay kia tách hai chân Chu Trì Ngư ra.
"Mùi hương trên người em rất dễ chịu, anh rất thích."
Yết hầu Cố Uyên khẽ lăn, cánh mũi tựa vào bụng Chu Trì Ngư, từ từ dịch chuyển xuống phía dưới hơn.
Hơi nóng trong hơi thở của Chu Trì Ngư ngày càng đậm. Đột nhiên, cậu như một cánh bướm kinh động, cuộn tròn chặt chẽ trong lòng Cố Uyên, vòng lấy cổ hắn rồi đẩy ra ngoài một chút.
Giọng Cố Uyên hơi mơ hồ, khóe môi mang theo hơi ẩm ướt: "Đừng lo lắng, lần này cứ giao cho anh."
Chu Trì Ngư dần thả lỏng vòng eo, mặc cho Cố Uyên hôn nhẹ nhàng như lông vũ, lướt qua cơ thể mình.
Cố Uyên dường như đang đùa giỡn, môi hắn rất nhẹ, thỉnh thoảng cắn nhẹ một cái khiến Chu Trì Ngư run rẩy vòng tay ôm chặt lưng hắn.
"Tiểu Ngư, đừng căng thẳng."
Cố Uyên rũ mắt nhìn đôi mắt mơ màng của cậu, nâng bàn tay lên: "Thư giãn nào."
Làn da nóng bỏng chạm vào lòng bàn tay Cố Uyên, chút lo lắng và căng thẳng trong lòng Chu Trì Ngư hóa thành tiếng rên rỉ mềm mại, tràn ra từ cổ họng.
"Ưm..."
Cậu thấy hơi nhột, cố sức rúc vào cổ Cố Uyên. Cố Uyên cười khẽ, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.
Trên tấm ga trải giường nhàu nhĩ còn vương hơi ấm của hai người.
Tiếng Chu Trì Ngư xin tha không ngừng vang lên trong phòng.
Tim cậu đập mạnh mẽ, dần dần hòa nhịp với Cố Uyên.
"Lần này... chắc là thành công rồi."
.
Ngày hôm sau, Chu Trì Ngư không rời giường. Cố Uyên chu đáo giúp cậu gửi email cho giáo sư, xin nghỉ một ngày.
Ở phòng ăn, ông Cố thấy chỗ Chu Trì Ngư vẫn trống, hỏi Cố Uyên nguyên do. Khi biết Chu Trì Ngư xin nghỉ, ông lo lắng định lên lầu nhưng bị Cố Uyên ngăn lại. Ông khó hiểu nhìn Cố Uyên, Cố Uyên đáp: "Tối qua trốn chơi game, chơi đến quá muộn."
Ông Cố ngẩn người, sau đó nói: "Thằng bé nên nghỉ ngơi. Dạo này rõ ràng là gầy đi một vòng rồi."
Món canh Chu Trì Ngư thích ăn được dì giúp việc hâm nóng lại. Cố Uyên bưng bữa sáng, định lên lầu đút cậu ăn.
Bình luận