Chương 52: 🧸Chương 51: Em muốn ăn tôm, anh bóc cho em nhé

"Cố Uyên, tiểu Ngư tỉnh chưa?"

Khi bước vào, Hạ Chiêu hơi sững lại, rồi sau một chút do dự thì nói: "Chúng ta có thể đi ăn cơm rồi."

Cố Uyên từ từ ngồi thẳng dậy: "Ừ, cậu đi trước đi."

"Anh..." Hạ Chiêu hơi ngập ngừng: "Muốn thay quần áo không?"

Cố Uyên lúc này trông rất lạ, có cảm giác nặng nề, bầu không khí xung quanh như bị đè nén, dường như hắn đang rất buồn vì chuyện Chu Trì Ngư bị thương.

Nếu Hạ Chiêu không nhìn nhầm, thì vừa rồi hình như Cố Uyên đã đặt trán mình lên cổ tay của Chu Trì Ngư.

Anh không thể giải thích được đó là cảm giác gì, nhưng linh cảm mách bảo rằng: Cố Uyên chắc là có tình cảm với Chu Trì Ngư.

"Em đói bụng."

Giọng nói nhỏ nhẹ của Chu Trì Ngư phá tan sự im lặng của Cố Uyên, Cố Uyên lập tức quay lại nhìn cậu, đứng dậy kiểm tra trán cậu: "Đầu còn đau không? Trong người cảm thấy thế nào?"

Dù kết quả CT cho thấy Chu Trì Ngư không bị chấn động não nguy hiểm, nhưng Cố Uyên vẫn rất lo.

"Cũng ổn ạ." Chu Trì Ngư cảm thấy lưng hơi ê ẩm, cố gắng muốn ngồi dậy, nhưng phần cánh tay bị trầy xước quá đau, không thể dùng sức được.

Cố Uyên khom người nhẹ nhàng đỡ vai cậu: "Để anh đỡ cho."

"Dạ." Chu Trì Ngư như một chú cá nhỏ bị kinh ngạc, tay cầm chăn siết chặt lại: "Được."

Cố Uyên nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt đang tránh né của cậu, trong lòng thoáng chút nghi hoặc.

Chu Trì Ngư dường như đang có tâm sự?

Để tiện cho Chu Trì Ngư, Cố Uyên đẩy đến một chiếc xe lăn. Hạ Chiêu vốn định giúp đẩy vì nhớ ra Cố Uyên cũng bị thương, nhưng bị từ chối.

Trên đường đến nhà ăn, Hạ Chiêu nhìn vẻ mặt thấp thỏm của Chu Trì Ngư, nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Ngư, còn đau không?"

"Không đau đâu." Chu Trì Ngư cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhấc nhẹ chân phải đang băng bó lên: "Con trai bị đau chút xíu có sao đâu."

"Đừng cử động lung tung." Cố Uyên cúi xuống giúp điều chỉnh lại vị trí chân cho cậu, giọng rất nhẹ: "Tuy chỉ là vết thương ngoài da, nhưng bị bầm sâu, tốt nhất vẫn nên giữ yên chân."

"Dạ." Chu Trì Ngư đặt hai tay lên đầu gối, như một đứa trẻ bị người lớn quản nghiêm, vẻ mặt lộ rõ vẻ không tự nhiên.

Hạ Chiêu đùa: "Thật khó tin là anh hơn tiểu Ngư đến nửa con giáp đó."

Cố Uyên bình tĩnh đáp: "Ừ."

Hạ Chiêu cảm nhận rõ Cố Uyên đang không vui, nhìn sang Chu Trì Ngư: "Tối nay toàn là món tiểu Ngư thích đấy, nhất định phải ăn nhiều một chút nha. Anh thấy em bị thương, thật sự thấy có lỗi."

"Em bị thương thì có liên quan gì đến anh đâu?" Chu Trì Ngư cười khúc khích, trong giọng nói còn mang theo sự vui vẻ: "Dạ dày em giờ đói meo luôn, lát nữa em nhất định ăn nhiều."

Nhưng vừa dứt lời, nụ cười của cậu chậm rãi tắt đi, trong mắt thoáng hiện vẻ căng thẳng và lúng túng. Khóe mắt cậu chợt thấy một ánh nhìn nóng rực và chăm chú khiến nhịp thở chậm lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...