Chương 53: 🧸Chương 52:Từ đây tới sân bay có xa không?
Ánh đèn lay động rọi xuống khuôn mặt Cố Uyên, hắn chậm rãi quay sang nhìn Chu Trì Ngư, như thể vừa nghe thấy điều gì khiến bản thân ngạc nhiên.
Chu Trì Ngư cúi đầu, dưới ánh đêm không rõ biểu cảm, nhưng qua giọng nói run rẩy ấy, Cố Uyên cảm nhận được một chút dịu lại.
Sau một lúc lâu im lặng, hắn khẽ "ừ" một tiếng, rồi lại đeo găng tay vào.
Gió đêm khẽ khàng lay động, trong không khí dường như phảng phất một chút chua xót. Chu Trì Ngư chống má lên tay, ánh mắt lén lút liếc nhìn động tác của Cố Uyên, thấy hắn đang pha nước chanh cho mình.
Cậu vội thu ánh mắt lại, nhưng vô tình lại bắt gặp ánh mắt của Hạ Chiêu.
Hạ Chiêu dường như đã nhận ra điều gì, nhưng chỉ mỉm cười nhẹ với cậu. Chu Trì Ngư giật mình cúi gằm mặt, vội nhét một miếng pizza vào miệng.
Chiếc đĩa sứ khẽ va vào mặt bàn gỗ, Chu Trì Ngư nghiêng đầu nhìn thì thấy Cố Uyên đã bóc xong tôm cho cậu.
Cậu khẽ nói lời cảm ơn, nhưng chữ cuối lại nghẹn ở cổ họng.
Trước giờ, dường như cậu chưa từng nói cảm ơn với Cố Uyên.
Bối rối gãi tai, cậu cắn miếng tôm, dường như nghe thấy tiếng Cố Uyên khẽ thở dài.
Bữa cơm này, bầu không khí có phần lạnh lẽo.
Mãi đến khi về nhà, Cố Uyên cũng không nói thêm câu nào với Chu Trì Ngư.
"Tiểu Ngư làm sao lại bị thương vậy?" Quản gia Trần đã chuẩn bị sẵn xe lăn từ trước, đỡ cậu ngồi xuống: "Làm sao mà ngã thế?"
Chu Trì Ngư cười ngượng ngùng: "Con trượt patin rồi té."
"Có phải lại muốn làm màu không?" Quản gia Trần vừa đẩy xe vừa lẩm bẩm: "Nhìn con xem, tháng này bị thương mấy lần rồi hả?"
Câu nói đó khiến Chu Trì Ngư khựng người.
Khoảnh khắc Cố Uyên liều mình cứu cậu giữa biển nước bỗng hiện lên trong đầu, như vang vọng mãi không dứt.
"Sao thế, tiểu Ngư?" Quản gia Trần thấy cậu bất động, cúi người nhìn kỹ: "Có phải sợ không? Không thì để tối nay chú gọi hồn cho con."
"Con không sao." Chu Trì Ngư lướt mắt nhìn Cố Uyên, cúi đầu thì thầm: "Chỉ là ngã ngốc thôi."
"Lần sau phải cẩn thận." Quản gia Trần vừa đẩy cậu lên bậc thềm thì Cố Uyên tiến đến giúp một tay, rồi lặng lẽ bước thẳng vào nhà.
Quản gia Trần cảm ơn, nhưng lại thấy hôm nay Cố Uyên có gì đó khác lạ, nên quay sang dặn: "Tiểu Ngư à, ráng trân trọng thời gian ở bên anh con đi. Dạo này cậu ấy ít ra ngoài, con nên ở cạnh nhiều hơn."
"Dạ?" Chu Trì Ngư bỗng ngẩng đầu: "Sao chú lại nói vậy?"
"Con chưa biết sao?" Quản gia Trần cười: "Nghe ông nội con nói, anh con lần này phải quay lại Mỹ để điều trị. Kết quả kiểm tra sức khỏe có chút vấn đề."
"Hả? Có vấn đề gì ạ?" Chu Trì Ngư lo lắng vỗ tay lên tay vịn xe lăn: "Con muốn đến phòng anh ấy ngay bây giờ!"
Vài phút sau, Chu Trì Ngư điều chỉnh lại cảm xúc, nhẹ nhàng gõ cửa.
Bình luận