Chương 55: 🧸Chương 54: Em sẽ không bao giờ hối hận

"Anh..."

Một từ ấy, như thể đã gom góp toàn bộ sức lực của Cố Uyên mới thốt ra được.

Dưới ánh đèn bếp mờ ảo, Chu Trì Ngư nhìn thấy nơi khóe mắt Cố Uyên lặng lẽ rơi xuống một giọt nước mắt.

Giọt nước mắt đó không chỉ rơi lên áo hoodie, mà còn rơi vào tận trong lòng cậu, khiến ngũ tạng như bị thiêu đốt, nhói đau từng chút.

"Anh nghĩ em hẳn cũng đã nhận ra tình cảm của anh dành cho em rồi." Khuôn mặt tái nhợt của Cố Uyên nở một nụ cười chua chát: "Đó chính là lý do em tránh mặt anh, đúng không?"

Chu Trì Ngư cúi đầu nhìn chằm chằm vào ly sữa, tiếng tim đập khiến tai cậu như ù đi, đau nhói.

"Nhưng... anh dường như không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Hoặc nói đúng hơn, anh luôn ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi." Ánh mắt Cố Uyên trở nên vô hồn, nước mắt cứ thế âm thầm tràn xuống hai bên má: "Anh hy vọng em cũng sẽ thích anh. Thậm chí kết quả tệ nhất, anh cũng từng nghĩ qua rồi. Chỉ cần em để anh ở bên cạnh em, chỉ cần như vậy thôi, là đủ rồi."

"Ngày hôm đó là lỗi của anh, là anh đã vượt quá giới hạn khiến em khó chịu."

Đôi mắt Cố Uyên phủ một lớp sương mù mờ đục: "Anh khiến em cảm thấy ghê tởm, đúng không?"

"Không phải như vậy." Chu Trì Ngư nắm chặt vạt áo, sắc mặt rối bời: "Em chưa từng thấy anh không tốt. Chỉ là... em vẫn chưa thể chấp nhận được."

"Em luôn xem anh là anh trai ruột."

"Em... em chưa bao giờ nghĩ rằng tình thân giữa chúng ta lại có thể biến thành tình yêu."

Khi nhìn vào đôi mắt mờ mịt và đầy bất an ấy, ánh mắt Cố Uyên như vụn vỡ, như một vết thương lâu ngày bị cạy ra, chảy máu từng đợt.

Quả nhiên, câu trả lời của Chu Trì Ngư giống hệt như những gì hắn từng đoán trước.

"Ừ, anh hiểu rồi." Hắn khẽ đứng dậy, hàng mi rủ xuống khẽ rung: "Tiểu Ngư, anh thực sự yêu em. Nhưng anh không muốn em chán ghét anh. Nếu sự tồn tại của anh khiến em khó xử, vậy thì sau này anh sẽ cố gắng không xuất hiện trong thế giới của em nữa."

"Anh!"

Chu Trì Ngư che mặt đang đẫm nước mắt, loạng choạng chạy tới nắm lấy tay Cố Uyên, khóc nức nở: "Anh đang trừng phạt em phải không?"

Cố Uyên cảm thấy tay mình run lên khi bị cậu nắm lấy, gân xanh như nổi bật cả lên.

Hắn ngạc nhiên nhìn Chu Trì Ngư, giọng khàn đặc như bị giấy nhám cào qua: "Anh đang trừng phạt em?"

"Anh biết rõ em không thể rời xa anh, vậy mà vẫn nói không cần em nữa." Chu Trì Ngư khóc như một chú chim non bị bỏ rơi, mắt đỏ hoe: "Người thân của em đều đã mất, chỉ còn anh và ông nội. Anh biết rõ em luyến tiếc anh, vậy mà vẫn chọn rời bỏ em. Như vậy chẳng phải là đang trừng phạt em sao?"

Cố Uyên nâng tay lên, nhưng rồi dừng lại giữa không trung.

"Anh thật ích kỷ!" Chu Trì Ngư nghẹn ngào, lớn tiếng trách móc: "Khi mới năm tuổi, anh đã làm thẻ căn cước giả để cưới em. Vậy mà giờ lại không hiểu em đau lòng thế nào! Anh chính là người thân nhất của em! Người trốn tránh là anh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...