Chương 57: 🧸Chương 56: Bé thiếu gia
Chu Trì Ngư bỗng chốc mở to mắt, còn chưa kịp phản ứng lại thì nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước của Cố Uyên đã kết thúc từ lúc nào.
Lông mi còn ươn ướt dính lại vì ngỡ ngàng, cậu im lặng nhìn Cố Uyên, dường như đang chờ một lời giải thích. Thế nhưng Cố Uyên lại mang dáng vẻ điềm nhiên như không có gì xảy ra, hoàn toàn không giống người vừa làm chuyện gì mờ ám.
"Chúc hai người hạnh phúc nhé."
Chủ tiệm làm tóc rõ ràng đã thấy cảnh thân mật giữa hai người, nhìn vành tai đỏ ửng của Chu Trì Ngư rồi trêu chọc: "Bé đáng yêu quá chừng, giống như búp bê Tây phương vậy."
Chu Trì Ngư đưa tay lên, cứng ngắc lau nhẹ khóe môi mình, mãi mới lắp bắp được một câu: "Đi thôi."
Điểm tiếp theo của hai người là trung tâm nghiên cứu sinh học, nơi Cố Uyên thường xuyên điều trị. Chu Trì Ngư ngồi không được tự nhiên ở ghế phụ, trong đầu cứ nghĩ mãi đến nụ hôn vừa rồi, mặt nóng ran lên.
Nụ hôn đó... hình như không giống với nụ hôn cưỡng ép tối hôm qua.
Nụ hôn hôm nay giống như là... đang tán tỉnh vậy.
Cậu liếc nhìn "thủ phạm" bên cạnh, rồi ho nhẹ một tiếng: "Lần sau đừng có mà tuỳ tiện động vào em."
Lời vừa nói ra, cậu lập tức im bặt, nét mặt lộ rõ vẻ bối rối.
Tại sao lại có cảm giác như đang làm nũng với Cố Uyên vậy?
Cố Uyên nghiêng đầu nhìn cậu, trong mắt ánh lên một nụ cười nhẹ: "Tối nay muốn ăn gì?"
"Tối hả? Tất nhiên là em muốn ăn đồ ăn Mỹ chính hiệu rồi." Chu Trì Ngư lập tức bị lôi kéo sự chú ý, hoàn toàn quên mất chuyện ban nãy Cố Uyên chẳng thèm trả lời lời cảnh cáo của mình.
"Gần chung cư có một quán thịt nướng Mỹ nổi tiếng, em có hứng không?" Cố Uyên đạp phanh nhẹ nhàng dừng xe, rồi dùng ngón tay khẽ móc lấy cổ tay Chu Trì Ngư: "Nghe nói đánh giá rất cao, chắc chắn em sẽ thích."
"Được đó." Mắt Chu Trì Ngư sáng rỡ, hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui sắp được ăn ngon: "Tối nay tụi mình vừa đi dạo phố vừa ăn nhé."
"Không thành vấn đề."
Cố Uyên giơ tay chỉnh tóc mái bên tai cho Chu Trì Ngư, tâm trạng cũng dần vui lên theo sự phấn khởi của đối phương.
"Cắt tóc xong rồi, giờ không còn là cún con xù lông nữa."
"Anh mới là cún ấy." Chu Trì Ngư tự luyến mà vuốt lại kiểu tóc mới của mình: "Đây là vẻ đẹp kiểu rách rưới, rất thời thượng, rất "Leo" luôn."
"Đúng vậy đấy." Cố Uyên khẽ nhướng mày, khởi động xe: "Hy vọng ba mẹ anh nhìn thấy kiểu tóc mới của em có thể nhận ra em."
"Ủa? Em thay đổi dữ vậy luôn à?"
Nửa tiếng sau, Chu Trì Ngư và Cố Uyên đến phòng thí nghiệm.
Bạch Ôn Nhiên và Cố Thành đã biết trước kết quả thí nghiệm, may mắn là không có gì nguy hiểm, chỉ là mẫu DNA bị nhiễm, còn cơ thể Cố Uyên thì rất khoẻ mạnh.
Bình luận