Chương 58: 🧸Chương 57: Dù em cần bao lâu, anh cũng sẽ chờ

Trên ban công lầu hai, Cố Thành đã quan sát hai người từ nãy đến giờ. Lúc nãy, ông đang đọc thư thì bị âm thanh vui đùa ồn ào bên dưới thu hút sự chú ý.

"Cố Thành, ba anh có đưa cho anh cái nghiên mực bằng ngọc phỉ thúy, anh biết để ở đâu không?" Giọng của Bạch Ôn Nhiên ngày càng gần. Cố Thành nghiêm mặt lại, xoay người nắm lấy tay vợ: "Anh đưa em đi lấy."

Bạch Ôn Nhiên gật đầu, quay lại nhìn ra ngoài trời: "Tiểu Uyên với thằng bé vẫn còn đang đi dạo ngoài kia à? Dự báo nói hôm nay có mưa, phải gọi hai đứa về nhanh."

"Để anh nói với tụi nó." Cố Thành mỉm cười dịu dàng: "Hai đứa đều trưởng thành rồi, mình là phụ huynh thì cũng nên bớt lo một chút đi."

Bạch Ôn Nhiên cười cảm thán: "Bảo hoàn toàn yên tâm thì chắc phải đợi tiểu Uyên cưới vợ sinh con đã. Em cứ thấy chưa lập gia đình thì vẫn cứ như trẻ con."

Nhớ đến những tháng ngày vất vả mang thai, Cố Thành dứt khoát bế Bạch Ôn Nhiên lên đưa vào nhà: "Anh thấy tiêu chí trưởng thành không nằm ở việc lập gia đình hay chưa, mà quan trọng là người đó có trách nhiệm, có chính kiến, biết bảo vệ người mình yêu."

"Anh nói đúng." Bạch Ôn Nhiên nhẹ nhàng xoa bụng: "Chỉ cần hai đứa khỏe mạnh là tốt rồi, nhìn tiểu Uyên đã chịu khổ nhiều như vậy, em chỉ mong chúng bình an."

Cố Thành nhẹ nhàng xoa bóp chân cho vợ: "Ừ, tiểu Ngư cũng vậy."

Ngoài sân, trên chiếc ghế dài trong sân nhỏ đã không còn ai.

Chu Trì Ngư và Cố Uyên đã ra khỏi nhà, hướng về công viên gần đó. Không khí xung quanh ẩm ướt, hơi nước nhẹ nhàng bao phủ cây cỏ, mùi hương xanh mát thoang thoảng quanh hai người.

"Sắp mưa rồi phải không?"

Chu Trì Ngư giơ tay hứng mấy giọt nước mưa đọng trên lá cây. Nước nhỏ dọc theo cổ tay chảy xuống.

Cậu lắc lắc tay, phát hiện tay áo mình đã ướt sũng.

"Y như hồi nhỏ vậy." Cố Uyên nắm lấy tay cậu, giúp cậu xắn tay áo lên gọn gàng: "Mỗi lần ở nhà trẻ rửa tay, em đều lén nghịch nước, làm ướt cả quần áo."

"À, có chút ấn tượng." Chu Trì Ngư lầm bầm: "Mỗi lần bị cô giáo tiểu Đường phát hiện đều bị tịch thu sổ tranh dán tường của em!"

"Ừ." Cố Uyên đổi vị trí, đi về phía bên có nhiều lá cây che hơn, rồi nắm lấy cổ tay Chu Trì Ngư: "Hình như một học kỳ em chỉ hoàn thành được một lần quyển sổ ước nguyện."

Dù rất thích cô giáo tiểu Đường, nhưng mỗi lần phạm lỗi, cô vẫn nghiêm khắc tịch thu tranh. Chu Trì Ngư vẽ tranh chậm, lại thường xuyên bị tịch thu nên ít khi hoàn thành trọn vẹn.

May mắn là Cố Uyên luôn là học sinh gương mẫu, tốc độ hoàn thành sổ ước nguyện rất nhanh, mỗi lần đổi quà đều chọn những thứ Chu Trì Ngư thích. Trong lớp, ai cũng ghen tị vì cậu có một người anh trai như vậy.

"Hứ, anh chỉ giỏi bóc mẽ em."

Mây đen ngày càng kéo thấp xuống. Chu Trì Ngư nhìn về phía bụi cây xa xa, nhỏ giọng nói: "Anh, sắp mưa thật rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...