Chương 64: 🧸Chương 63: Chờ anh về
Gió đêm mang theo hương ngọt ngào của hoa quế lướt qua bên tai Chu Trì Ngư, cậu một mình chậm rãi bước đi trong sân nhỏ của Hạ gia, đã quên mất vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Chiêu khi nãy.
Nói thẳng ra chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Cậu ghét cảm giác bị người khác thử thách, thăm dò.
Huống hồ, cho dù Hạ Chiêu có nhận ra điều gì thì cũng không nên dùng tác phẩm văn học để ám chỉ một cách mờ ám như vậy.
Dù sao, chuyện này cũng là chuyện riêng giữa cậu và Cố Uyên.
Điện thoại rung lên.
Chu Trì Ngư mở ra xem, là tin nhắn xin lỗi từ Hạ Chiêu.
Cậu không trả lời mà mở khung chat với Cố Uyên. Cậu phát hiện hôm nay cả ngày, Cố Uyên không hề nhắn tin hay gọi gì cho cậu.
Mấy năm nay, dù hai người ở cách xa, dù Cố Uyên đang điều trị, vẫn luôn cố gắng gửi tin nhắn thoại cho cậu. Có thể nói, trong hơn hai ngàn ngày qua, họ chưa từng cắt đứt liên lạc.
Về đến nhà, Chu Trì Ngư uể oải tắm rửa rồi vô mục đích đi loanh quanh khắp nơi trong nhà, cuối cùng lại bước vào căn phòng bí mật – nơi hai người từng cùng nhau ngắm sao.
Cố Uyên thích ngắm sao. Cách dùng kính thiên văn cũng là do Cố Uyên dạy cậu.
Cậu nằm trên thảm, mỉm cười nhìn sao Kim phía xa, nhẹ nhàng vẫy tay.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, thì người thân trong lòng cậu giờ có lẽ đã 13 tuổi rồi.
Lúc này, âm thanh thông báo của WeChat vang lên.
Cậu vội cầm điện thoại, nhưng người nhắn tin không phải Cố Uyên mà là Chu Tuấn Dặc.
[Tiểu Ngư, tớ về nước rồi, mai cậu có rảnh đi ăn một bữa không?]
Năm lớp 4, Chu Tuấn Dặc chuyển về Anh học, mấy năm nay liên lạc không nhiều, nhưng mỗi năm sinh nhật đều gửi lời chúc.
Chu Trì Ngư ngẩn người trả lời một câu "Được thôi", rồi lại tiếp tục ôm điện thoại chờ tin nhắn từ Cố Uyên.
Thật ra cậu hoàn toàn có thể chủ động gọi cho Cố Uyên, nhưng lúc này cậu cứ cố chấp trốn trong "chiếc vỏ" đó, hy vọng người chủ động trước là Cố Uyên.
Ánh sáng sao lấp lánh chiếu lên người Chu Trì Ngư, cậu cuộn tròn ôm gối, trong giấc mơ, lại thấy được hình ảnh Cố Uyên khi còn năm tuổi.
...
Sáng sớm, trong nhà ăn Cố gia ngập tràn hương yến mạch dịu nhẹ.
Ông nội Cố đang đọc báo, thấy Chu Trì Ngư uể oải lê bước xuống lầu, đẩy kính viễn thị lên hỏi: "Sao vậy? Trông héo cả người vậy?"
Chu Trì Ngư ỉu xìu ngồi xuống ghế: "Con ngủ không ngon."
Chiếc bánh hoành thánh mỏng tang như cánh ve thả trong nước dùng gà, tỏa ra mùi thơm quyến rũ, nhưng cậu chỉ cầm bát sứ trên tay mà chẳng hề động đũa – trông như một quả cà tím bị đông sương, chẳng chút sinh khí.
Thấy cậu như vậy, ông nội Cố càng thêm thắc mắc, mãi đến khi Chu Trì Ngư đi học rồi mà vẫn suy nghĩ mãi.
Buổi sáng hôm đó, Chu Trì Ngư không có tiết học. Cậu hẹn gặp Chu Tuấn Dặc ở một tiệm điểm tâm nổi tiếng.
Bình luận