Chương 65: 🧸Chương 64: Hồ ly tinh
Sau khi gọi điện xong với Cố Uyên, tâm trạng của Chu Trì Ngư trở nên rất tốt. Dù mặt cậu bị gió thổi đến rát đau, nhưng vẫn vừa đi dạo trên phố vừa ngân nga khe khẽ một khúc hát nhỏ, rất thảnh thơi.
Lời nói của Cố Uyên như thể tháo bỏ xiềng xích trên người cậu, khiến cảm giác tội lỗi trong lòng cậu cũng vơi đi nhiều.
Nhưng cậu biết, lựa chọn đó của Cố Uyên là vì yêu cậu. Nếu không gặp cậu, có lẽ Cố Uyên sẽ không rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.
Nhưng mà tình yêu chẳng phải vẫn luôn như thế sao? Làm gì có nhiều cái "nếu như" đến vậy?
Sự gặp gỡ vốn đã chất chứa biết bao điều ngẫu nhiên, cuối cùng cũng chỉ có thể dùng một chữ "duyên" để giải thích.
Những ngày gần đây, cậu đã nhận ra một điều rất rõ ràng — cậu không thể rời xa Cố Uyên.
Tin nhắn WeChat không ngừng hiện lên, Chu Tuấn Dặc hẹn cậu chơi tennis cuối tuần, nhưng cậu đã bị ông nội Cố sắp xếp cho chương trình học bồi dưỡng, không thể hẹn gặp được.
Chu Trì Ngư mua ít đồ ăn vặt và bánh ngọt, nhét đầy cặp đến mức căng phồng. Chú Lưu đi đón cậu về, cứ nhìn chằm chằm cái cặp rồi nhẹ nhàng nhắc nhở: "Tiểu Ngư, con không sợ ông Cố nhắc nhở con sao?"
Cả Cố gia đều biết cậu rất mê ăn vặt. Dù nhà có hẳn đầu bếp riêng chuyên làm đồ ăn cho trẻ nhỏ, nhưng cậu lại cứ thích mấy món vặt bán ở quán nhỏ bên ngoài nên hay lén lút mua về.
Vừa về đến nhà, Chu Trì Ngư lén lút ôm cặp chạy lên lầu, nhưng vừa vào phòng thì bị quản gia Trần gọi lại. Cậu tưởng bị bắt quả tang, ai ngờ vẻ mặt quản gia Trần lại rất nghiêm trọng, như thể có chuyện gì đó quan trọng đang xảy ra.
Trong phòng khách, ông nội Cố đang tiếp đón một vị khách — chính là ông Lâm.
Vừa thấy Chu Trì Ngư, ông Lâm nhìn cậu đầy xúc động và thương mến. Ngồi cạnh ông là dì Triệu — con dâu của ông Lâm. Dì Triệu lặng lẽ quan sát khuôn mặt của Chu Trì Ngư, nở một nụ cười hài lòng.
"Tiểu Ngư, đây là ông Lâm — bạn thân của ông ngoại con."
"Con chào ông ạ!" Nghe nói ông Lâm là bạn cũ của ông ngoại mình, Chu Trì Ngư lập tức cảm thấy thân thiết hơn: "Ông đến thăm con ạ?"
Ông Lâm xúc động: "Đúng vậy, mấy năm nay chúng ta sống ở nước ngoài, mới về nước tháng trước."
Ông bà ngoại của Chu Trì Ngư đều mất trước khi cậu ra đời, nên trong trí nhớ cậu gần như không có hình ảnh gì về họ, chỉ nghe mẹ kể lại.
Ông nội Cố ôm vai Chu Trì Ngư, nhẹ nhàng xoa mái tóc rối của cậu: "Sao hôm nay lại trông lôi thôi vậy?"
Chu Trì Ngư nép sát vào người ông, cười khúc khích: "Tại gió to quá."
"Hai ông cháu nhà này tình cảm thật tốt." Ông Lâm mỉm cười nói: "Thấy tiểu Ngư khỏe mạnh, vui vẻ như vậy là tôi yên tâm rồi. Nhìn là biết cháu lớn lên trong một gia đình đầy tình yêu thương."
"Dạ đúng ạ!" Chu Trì Ngư tự hào gật đầu, dụi đầu vào ngực ông nội Cố: "Ông nội con là người thương con nhất trên đời."
Bình luận