Chương 68: 🧸Chương 67: Anh có muốn ở bên em không?
Tiếng gió rít bên tai, Chu Trì Ngư đứng bật dậy, quay đầu nhìn thấy Cố Uyên đang nháy mắt với mình rồi đi về phía cậu.
"Anh!"
Cậu dang hai tay ra, nhưng khi sắp chạm vào Cố Uyên thì khựng lại, hơi sững người, bàn tay lơ lửng giữa không trung.
"Sao anh không trả lời tin nhắn của em?"
Giọng cậu mang theo chút giận dỗi và uất ức: "Dù là có điều bất ngờ gì, thì ít ra cũng nên để em yên tâm một chút chứ."
Đêm tháng mười một, gió mang theo hơi lạnh rõ rệt.
Cố Uyên nhẹ nhàng đặt tay lên vai Chu Trì Ngư, ôm cậu vào lòng: "Là anh sai."
"Chính là anh sai." Chu Trì Ngư tựa đầu vào vai hắn, mặt xị ra như bánh bao nhỏ: "Tuy em rất thích món quà anh chuẩn bị, nhưng em không có ý định tha thứ cho anh đâu."
Cố Uyên khẽ cười, âm thanh rơi bên tai Chu Trì Ngư. Cậu lầm bầm: "Anh còn dám cười."
Cố Uyên cúi đầu cọ nhẹ lên tóc cậu, rồi từ túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ được chế tác tinh xảo, mở ra ngay trước mặt cậu.
Chu Trì Ngư ngạc nhiên, nhận ra bên trong là chiếc nhẫn cậu từng thấy trong không gian thực tế ảo – chỉ khác là lần này, nó được gắn vào một sợi dây chuyền.
"Chúc mừng sinh nhật."
Cố Uyên cầm dây chuyền lên, giơ dưới ánh trăng: "Anh chuẩn bị món quà này với mong muốn giúp em hoàn thành một giấc mơ – anh biết em luôn mong được gặp lại họ một lần. Chiếc nhẫn này mang ý nghĩa rất đơn giản: mong nó sẽ là chiếc chìa khóa mang lại hạnh phúc cho em, dù là tình thân hay tình yêu."
Ánh trăng phủ lên chiếc nhẫn một lớp ánh sáng bạc. Những viên kim cương nhỏ lấp lánh, trong suốt và thuần khiết.
Chu Trì Ngư nhìn chiếc nhẫn, hơi ngẩn người.
"Tiểu Ngư."
Trong ánh mắt Cố Uyên ẩn chứa chút lo lắng, nắm chặt sợi dây chuyền.
Trong mắt người ngoài, chiếc nhẫn không nghi ngờ gì là biểu tượng của tình yêu. Món quà này khiến Chu Trì Ngư có phần áp lực.
"Nếu em không muốn —"
"Cảm ơn anh." Chu Trì Ngư rũ hàng mi dài, ngoan ngoãn nghiêng đầu, để lộ cổ, như một bé dê con tự nguyện bước vào chuồng, khuôn mặt đầy vẻ thuần khiết: "Em thật sự rất thích."
Trên mặt Cố Uyên thoáng hiện lên vẻ bất ngờ. Dù động tác có chút ngập ngừng, nhưng hắn vẫn giúp Chu Trì Ngư đeo dây chuyền.
Cuối cùng, hắn giấu chiếc nhẫn vào trong áo len của Chu Trì Ngư, rồi ôm cậu vào lòng: "Cảm ơn em."
Chu Trì Ngư ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: "Anh, sao lại cảm ơn em?"
"Cảm ơn em đã chấp nhận nó."
Cố Uyên đặt tay sau cổ Chu Trì Ngư, siết nhẹ: "Dù thế nào đi nữa, anh vẫn biết ơn vì em đã đồng ý đeo nó."
Chu Trì Ngư nghiêng đầu, trong ánh mắt mờ tối của Cố Uyên bắt được một tia thấp thỏm không yên.
"Anh." Chu Trì Ngư đưa tay kéo lấy tay Cố Uyên: "Anh còn nhớ chuyện em từng nói là có tin vui không?"
Bình luận