Chương 76: 🧸Chương 75: Không ăn dâu tây, ăn em

Ông Cố nhìn chằm chằm Cố Uyên, dường như bị lời nói của hắn lay động.

Hai đứa trẻ này lớn lên dưới mắt ông, tính cách bản chất thế nào ông rõ hơn ai hết.

"Ông biết tình cảm của các con rất tốt."

Ông Cố không muốn vì mấy lời đồn vớ vẩn mà khiến hai đứa trẻ giữ khoảng cách, điều này quá tàn nhẫn đối với hai người tình cảm còn hơn cả anh em ruột.

"Bên Cố Phong ông sẽ răn dạy nó, nhiệm vụ chính của con là phải bảo vệ tiểu Ngư thật tốt, đừng để thằng bé bị người khác bắt nạt. Lần này nó tham gia cuộc thi bị vu oan, cuối cùng lại là người khác giúp nó giải quyết, đây là lỗi của con."

"Dạ, con biết rồi ông nội." Cố Uyên gật đầu: "Là lỗi của con."

-

Ra khỏi thư phòng, Cố Uyên đi đến trước cửa phòng ngủ của Chu Trì Ngư. Hắn còn chưa gõ cửa, Chu Trì Ngư đã không chờ được mà đẩy cửa thò đầu ra: "Anh, sao giờ anh mới về?"

Khóe môi Cố Uyên cong lên: "Vừa mới qua thăm ông nội."

"Vào nhanh đi, em mua bánh kem đó." Chu Trì Ngư kéo Cố Uyên ngồi xuống thảm, cười hì hì giương môi: "Chúc mừng em được giải oan."

Cố Uyên mỉm cười, đôi chân dài khẽ co lại, cánh tay thon dài nhẹ nhàng ôm lấy eo Chu Trì Ngư. Xung quanh tràn ngập mùi bơ thoang thoảng, ban đầu hắn nghĩ là mùi bánh kem, sau mới phát hiện mùi chanh nhẹ nhàng này đến từ dầu gội đầu của Chu Trì Ngư.

"Tắm xong rồi à?"

"Vâng, anh mãi không về nên em tắm trước."

Cố Uyên cười đầy ẩn ý: "Nói cứ như nếu anh về sớm một chút, em sẽ tắm cùng anh vậy."

Má Chu Trì Ngư vốn trắng bỗng ửng hồng, vành tai nóng ran, nóng từ tai lan xuống cổ: "Em, em không có ý đó."

"Nhưng mà, hồi bé chúng ta thường xuyên tắm chung." Cố Uyên như thể không hề nhận ra sự luống cuống của Chu Trì Ngư, hắn bình tĩnh nói: "Có người trần truồng đứng trước mặt anh cầu xin, chỉ để được ăn một miếng bánh kem nhỏ."

"Đừng nói nữa..."

Yết hầu Chu Trì Ngư khẽ lên xuống dưới làn da mỏng manh: "Cứ nhắc mãi chuyện hồi bé thật kỳ."

Cắn một miếng bánh kem, cậu cầm nĩa bạc ướm thử lên Cố Uyên: "Nếu anh còn nhắc lại mấy chuyện xấu đó, coi chừng em giết người diệt khẩu đấy."

Khi ăn, Chu Trì Ngư rất đáng yêu, đôi môi chuyên chú thưởng thức bơ khẽ hé ra, khóe miệng dính bơ mà hoàn toàn không hay biết.

Cố Uyên dịu dàng nhìn cậu, ngón tay mang theo nụ cười bỗng chạm vào môi cậu. Chu Trì Ngư giật mình, định che lại khuôn mặt nóng bỏng của mình, Cố Uyên giải thích: "Dính bơ rồi."

"À." Chu Trì Ngư chậm rãi gật đầu, tưởng rằng Cố Uyên giúp cậu lau đi rồi sẽ lập tức rời đi, không ngờ lòng bàn tay ấm áp của Cố Uyên chậm rãi vuốt ve khóe môi cậu, giống như thế nào cũng không lau sạch được, cố ý dừng lại trên môi.

"Em xem."

Không biết qua bao lâu, Cố Uyên cuối cùng cũng chịu rút tay về, lại cố ý giơ ngón tay ra trước mặt Chu Trì Ngư, đầu ngón tay dính bơ khẽ cong lại: "Cứ nói anh bóc mẽ chuyện xấu của em, trên thực tế em chẳng khác gì hồi bé."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...