Chương 78: 🧸Chương 77: Thiên thần nhỏ
Ánh đèn mờ ảo rơi xuống sàn nhảy, như một dải ngân hà đang chuyển động, bao quanh lấy hai bóng người cao gầy đang khiêu vũ.
Ông Cố chống gậy nhẹ nhàng gõ lên nền đá cẩm thạch, phát ra tiếng vang nặng nề dưới chân. Ông yên lặng nhìn chằm chằm vào hai người phía đối diện, bên tai là những lời tán dương không ngớt từ bạn bè.
Ông Lâm cười nói với ông Cố: "Tôi đã nghe nói từ lâu là ông dạy dỗ tiểu Ngư rất giỏi, hôm nay tận mắt thấy, quả thật đúng như lời đồn."
Ông Cố khẽ nhếch cằm, nở một nụ cười chậm rãi với Chu Trì Ngư. Trong mắt ông, tiểu Ngư đúng là đứa trẻ xuất sắc.
"Đó chắc là thiếu gia của Chu gia nhỉ."
Tiểu thư Lâm gia cũng cảm thấy rất hứng thú với Chu Trì Ngư. Cô cho rằng cả hai anh em đều có ngoại hình xuất sắc, chỉ là mỗi người một phong cách khác nhau.
Tuy cô thích Cố Uyên hơn, nhưng nếu có thể làm bạn với Chu Trì Ngư thì cũng là chuyện rất vui rồi.
"Cố Uyên nhảy giỏi thật đấy." Tiểu thư Lâm gia cởi mở nói với ông Cố: "Ông ơi, nếu có dịp, cháu muốn được nhảy với anh Cố Uyên một lần."
Ông Cố mỉm cười: "Được cháu mời nhảy, là vinh hạnh của tiểu Uyên rồi."
Khi nhạc giao hưởng bước vào cao trào, Cố Uyên bắt đầu nhảy nhanh hơn.
Chu Trì Ngư lo không bắt kịp bước nhảy của Cố Uyên, vội vàng nói nhỏ: "Anh à! Anh chậm chút thôi!"
Cố Uyên như không nghe thấy lời đó, nhẹ nhàng hỏi: "Em thích Donald à?"
"Hả?" Chu Trì Ngư cảm nhận rõ lực tay đang siết chặt thêm trên eo mình, Cố Uyên dường như không cho phép kháng cự, kéo cậu sát vào lồng ngực.
"Sao em lại phải thích cậu ấy?"
Bước nhảy của Cố Uyên đột nhiên chậm lại, đầu ngón tay khẽ vuốt dọc theo lưng Chu Trì Ngư qua lớp áo vest. Cả hai đôi giày da chạm sàn, những bước nhảy vốn dứt khoát giờ trở nên mờ ám và chậm rãi.
"Vậy sao em lại đồng ý nhảy với cậu ta?"
Giọng Cố Uyên mang theo một ý tứ sâu xa: "Vừa nãy có người nói, hai người rất đẹp đôi."
Tai Chu Trì Ngư đỏ ửng, cậu bắt đầu nhận ra rằng Cố Uyên đang ghen.
"Thế à?" Cậu chu môi: "Cũng có người nói anh với tiểu thư Lâm gia rất xứng đôi đấy, không chừng vài năm nữa là cưới nhau rồi."
"Anh và em là xứng đôi nhất." Cố Uyên khẽ cúi đầu, sống mũi lướt qua chiếc nơ tinh xảo của Chu Trì Ngư. Cậu lập tức quay đầu tránh đi, tai càng đỏ hơn: "Nhỏ tiếng thôi, đừng để người khác nghe thấy."
"Không sao." Cố Uyên vẫn chưa chịu dừng lại chủ đề cũ, nhẹ nhàng xoay cậu: "Vậy em vì sao lại nhảy với Donald?"
Chu Trì Ngư thấy vẻ mặt tò mò của Cố Uyên, đôi mắt cười cong: "Ba cậu ấy là chủ tịch tập đoàn sinh học nổi tiếng, muốn kết thân với nhà em."
"Kết thân bằng hôn nhân hả?" Cố Uyên tận dụng lực ly tâm kéo cậu lại gần, ôm chặt vào lòng: "Vậy em nói với cậu ta là em đã có người trong lòng."
Bình luận