Chương 79: 🧸Chương 78: Anh dỗ trẻ con à

"Tiểu Ngư!"

Tiếng giày thể thao ma sát với mặt đất vang lên chói tai, lời còn chưa dứt, Cố Uyên đã lao về phía đình hóng gió.

Người bệnh đó chạy rất nhanh, trong khi Chu Trì Ngư và bà Trần vẫn đang lựa chọn ảnh chụp, hoàn toàn không để ý đến nguy hiểm đang ở ngay sau lưng.

Mồ hôi lạnh chảy dài theo gò má Cố Uyên xuống cổ. Hắn nhìn thấy người bệnh kia đang cầm một con dao gọt hoa quả sắc lẻm trong tay, ánh mắt đờ đẫn hiện rõ vẻ dữ tợn, lặng lẽ đứng ngay phía sau Chu Trì Ngư.

"Anh!"

Một bóng người đột ngột lao tới khiến Chu Trì Ngư ngẩng đầu, chớp mắt đã bị Cố Uyên kéo ra phía sau, bảo vệ chặt chẽ. Trong cơn hoảng loạn, cậu nhận ra người bệnh tinh thần rối loạn đang đứng bất động tại chỗ.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc phả vào mũi, Chu Trì Ngư che chở cho bà cụ, vừa lùi vừa kéo bà về phía sau.

"Tôi đang tìm con cún của tôi."

Người bệnh cầm dao, ánh mắt đờ đẫn. Cố Uyên không dám hành động thiếu suy nghĩ, lên tiếng trấn an: "Tiểu Ngư đừng sợ, cứ đứng yên sau lưng anh."

Hắn duỗi tay ra chắn trước ngực Chu Trì Ngư, như một bức tường không thể vượt qua, bảo vệ Chu Trì Ngư và bà cụ phía sau lưng.

Ánh mắt hắn đầy cảnh giác dán chặt vào người bệnh, sợ người đó có hành động quá khích, lông mày cau lại đầy căng thẳng.

"Con cún của tôi... ở chỗ cậu ta." Người bệnh chỉ vào Chu Trì Ngư, lẩm bẩm: "Trả lại cho tôi mau."

Chu Trì Ngư siết chặt hơi thở: "Anh nói... cún của anh?"

Cậu vừa định giải thích, thì người đó đột nhiên lao tới.

"Anh!"

Trong tích tắc nghìn cân treo sợi tóc, Cố Uyên lập tức đẩy Chu Trì Ngư ra phía sau. Chu Trì Ngư nhắm chặt mắt, chỉ nghe một tiếng động mạnh vang lên bên tai.

"Anh?"

Chu Trì Ngư mở hé mắt, nhìn thấy người bệnh đã bị bác sĩ phía sau quật ngã, đè chặt xuống nền đất.

"Không sao rồi, đừng sợ."

Cố Uyên đặt tay lên vai Chu Trì Ngư để trấn an, rồi nhanh chóng tiến lên hỗ trợ bác sĩ khống chế người bệnh đang hoảng loạn, cướp lấy con dao trên tay người đó.

"Tôi muốn... tôi muốn tìm con cún của tôi!"

Người bệnh nằm sấp dưới đất vùng vẫy dữ dội, bất ngờ quay sang cắn mạnh một bác sĩ đang ngồi trước mặt.

"Cẩn thận, người bệnh có thể truyền bệnh!"

Nghe thấy câu nói đó, Cố Uyên lập tức buông tay.

Hắn nhận ra trên tay mình đã bị con dao cứa một vết xước nhỏ, máu đang thấm nhẹ ra ngoài.

Bác sĩ bị cắn mặt tái mét, được đồng nghiệp đỡ mới đứng vững được.

"Người bệnh này mắc bệnh gì vậy?" Cố Uyên giữ bình tĩnh hỏi. Với hắn, những bệnh khiến nhân viên y tế căng thẳng đến mức này thường là các căn bệnh truyền nhiễm khó chữa của thế giới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...