Chương 80: 🧸Chương 79: Chỉ có mình anh
Hành lang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng bước chân.
Chu Trì Ngư cứng đờ người, ánh mắt nhìn về phía bóng người đối diện, nét mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
"Cậu Chu, cậu Cố."
Trợ lý của Cố Thành bước ra từ bóng tối, hơi cúi đầu chào: "Tôi vừa nhận được cuộc gọi từ thầy phụ trách, nói hai cậu đang ở bệnh viện nên gia đình cử tôi đến xem tình hình. Tổng giám đốc Cố còn chưa xuống máy bay, chủ tịch Cố đang họp nên bảo tôi đến trước."
Chu Trì Ngư lặng lẽ siết chặt tay áo Cố Uyên, quay mặt đi giấu vẻ mặt mình.
Toàn thân cậu đang nóng ran, chắc chắn là cảnh thân mật vừa nãy đã bị người kia thấy được.
Cố Uyên khẽ "ừ" một tiếng, kể lại ngọn ngành sự việc cho trợ lý Lưu, đồng thời vỗ nhẹ mu bàn tay Chu Trì Ngư như muốn trấn an cậu đừng sợ.
Trợ lý Lưu có vẻ hơi lo lắng: "Tôi sẽ lập tức báo lại việc này cho tổng giám đốc và phu nhân!"
Bệnh như HBV là loại bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm. Anh ta liếc sang Chu Trì Ngư đang lặng lẽ đứng sau Cố Uyên, giọng trở nên nghiêm trọng: "Bệnh viện này thật quá vô trách nhiệm!"
"Chờ kết quả rồi hẵng nói." Ánh mắt Cố Uyên trầm xuống: "Chú Lưu, tôi muốn bàn riêng với chú một việc."
Trợ lý Lưu như hiểu ra điều gì, gật đầu rồi cùng Cố Uyên đi ra sân sau.
Cố Uyên nói: "Về chuyện chú vừa thấy, tôi mong chú giữ bí mật giúp tôi."
Trợ lý Lưu tỏ ra khó xử: "Cậu Cố, tôi..."
"Tôi không định giấu ba mẹ mãi, chỉ là cần thêm vài tháng nữa. Tôi sẽ tự mình nói với họ."
Là trợ lý thân cận của Cố Thành, đương nhiên anh ta có trách nhiệm báo cáo sự thật, nhưng đây là chuyện riêng của Cố gia, biết càng ít càng tốt. Để bảo vệ bản thân, anh ta chọn cách im lặng.
"Được rồi, cậu cứ yên tâm."
Khi Cố Uyên quay lại, Chu Trì Ngư lộ rõ vẻ lo lắng: "Anh..."
"Không sao, chú ấy sẽ giữ kín giúp chúng ta." Cố Uyên ngồi xuống, kéo cậu vào lòng, bàn tay xoa nhẹ sau gáy Chu Trì Ngư đang cuộn lại như chú chim nhỏ, dịu dàng trấn an: "Tiểu Ngư."
Chu Trì Ngư ngẩng đầu: "Hử?"
Cố Uyên khẽ vỗ nhẹ vào mông cậu: "Vừa rồi em quá liều lĩnh."
Chu Trì Ngư biết rõ hành động của mình khi nãy quá mạo hiểm, nhưng lúc đó cậu thật sự rất lo lắng và khó chịu.
"Nếu anh thật sự nhiễm bệnh, em sẽ chăm sóc anh cả đời."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Chu Trì Ngư, Cố Uyên bật cười.
Hắn hỏi: "Em định chịu trách nhiệm với anh à?"
Chu Trì Ngư nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy."
"Không chê anh sao?" Cố Uyên hôn nhẹ lên trán cậu, vốn chỉ định hôn khẽ thôi, không ngờ Chu Trì Ngư lại ôm lấy eo hắn: "Không chê."
Cố Uyên, qua chiếc khẩu trang, cúi đầu cọ nhẹ mũi vào tóc Chu Trì Ngư: "Tốt quá."
"Bạn trai anh đúng là tuyệt vời."
Bình luận