Chương 83: 🧸Chương 82: Bạn trai em ấy bận quá
Ngoại trừ Cố Thành, những người còn lại trong phòng đều thoáng hiện vẻ kinh ngạc trong mắt.
Người phản ứng mạnh nhất là Bạch Ôn Nhiên: "Là bạn học ở trường con à?"
"Mẹ, con không muốn nói." Cố Uyên thẳng thắn: "Con không muốn tiếp xúc với người khác, chính là vì lý do này."
"Vậy tại sao con không nói với gia đình sớm hơn?" Bạch Ôn Nhiên cau mày cười cười: "Chẳng lẽ con sợ chúng ta sẽ không đồng ý?"
Cố Thành ngước mắt, phát hiện khe cửa phòng đang hiện ra một bóng người lén lút bên ngoài.
"Mẹ, con có suy nghĩ riêng của mình." Cố Uyên nói khẩn thiết, rồi quay sang gật đầu với ông nội: "Con biết ông sắp xếp hôn sự là vì muốn tốt cho con, nhưng con không muốn phụ lòng người ta."
Cơn giận trong lòng ông Cố đã vơi bớt phân nửa, nhưng giọng nói vẫn còn sắc: "Con không chịu nói cho chúng ta biết người đó là ai, có phải con đang sợ chúng ta sẽ phản đối không?"
Cố Uyên cúi đầu, nhìn chằm chằm vào làn nước trà xanh trong chén, các đốt ngón tay tái nhợt khẽ siết lại.
Bạch Ôn Nhiên lên tiếng đỡ lời cho con: "Ba, nếu tiểu Uyên đã có người mình thích thì thôi, đừng ép nó nữa."
"Người đó gia thế thế nào?" Giọng ông già nua vang lên rõ ràng giữa không gian im lặng.
Cố Uyên thoáng nhìn thấy sự lo lắng trên gương mặt mẹ, khẽ nói: "Xin lỗi ông nội, tạm thời con không tiện nói ra."
Ánh mắt của ông Cố từ giận dữ dần chuyển sang nghi hoặc: "Là con gái hay con trai?"
"Ba!" Bạch Ôn Nhiên ngạc nhiên bật cười, cố làm dịu bầu không khí: "Làm sao tiểu Uyên có thể thích con trai được chứ?"
Ông không nói gì, nhưng trong đôi mắt đục ngầu vẫn còn ánh lên sự nghi ngờ và dò xét.
Ngoài cửa, Chu Trì Ngư lặng lẽ cúi đầu, hai bàn tay lạnh toát.
Cậu hít một hơi thật sâu, trong lồng ngực như có một luồng bất an và hoảng hốt muốn vỡ tung tim cậu.
Cậu siết chặt tay vịn, trong một khoảnh khắc đã định lao vào phòng, nói cho ông Cố biết người Cố Uyên yêu là mình.
"Ba." Cố Thành đứng lên, rót cho ông cụ một tách trà an thần: "Nếu tiểu Uyên không muốn nói, thì thôi, đừng ép nó nữa."
"Nó mới 18 tuổi, còn cả một đời phía trước, ai lúc còn trẻ mà chưa từng rung động vì ai đó đâu?"
Ông Cố nhận lấy tách trà, cố gắng kìm nén cảm xúc: "Ba chỉ hỏi nó xu hướng tình cảm thế nào, chẳng lẽ trả lời cũng khó vậy sao?"
Bạch Ôn Nhiên thật sự không hiểu sao ba mình lại chấp nhất chuyện này như thế, trong mắt bà thì Cố Uyên làm sao có thể thích con trai được?
"Tiểu Uyên không thể nào lại thích—"
"Ông nội." Cố Uyên cắt lời mẹ: "Xu hướng của con rất bình thường, con sẽ không có hứng thú với con trai."
Những lời này khiến ông Cố cảm thấy có gì đó lạ, nhưng không thể chỉ ra được cụ thể là chỗ nào.
Giọng ông đã dịu đi: "Chúng ta không yêu cầu con phải cưới người có xuất thân cao sang, nhưng năng lực và nhân cách là điều cốt lõi."
Bình luận