Chương 10: Bồi Dưỡng Cho Ông
Sau khi dọn đến và chính thức ngủ chung phòng với ông Sơn, Nam bắt đầu thực hiện "kế hoạch bồi dưỡng" bí mật dành cho người yêu lớn tuổi của mình. Thằng bé hiểu rõ rằng, dù ông Sơn vẫn còn sức lực dồi dào trong tâm hồn, với ánh mắt kỹ tính cương trực và những cái ôm siết chặt đầy dục vọng, nhưng cơ thể 75 tuổi không thể so bì với sự săn chắc và dồi dào của tuổi 20. Nam nhìn ông Sơn mỗi sáng thức dậy, thấy ông hơi thở dốc sau những đêm thân mật, lòng chợt xót xa. Thằng bé nghĩ thầm: "Ông già rồi, mình phải chăm ông cho khỏe, để cặc ông cứng lâu hơn, để mình tha hồ chơi." Với sự quan tâm ân cần và kỹ lưỡng, Nam lén lút ra hiệu thuốc gần nhà, mua về mấy hộp thuốc hàu tươi, các loại thực phẩm chức năng bổ thận tráng dương như nhân sâm, đông trùng hạ thảo, và cả vitamin tổng hợp dành cho người lớn tuổi. Mỗi buổi sáng, khi cả nhà còn ngủ, Nam dậy sớm pha nước ấm, bày thuốc ra bàn nhỏ trong phòng, rồi lay ông Sơn dậy: "Ông ơi, dậy uống thuốc đi ông. Con mua cái này bổ cho ông, uống xong con massage cho ông nữa." Ông Sơn mở mắt, nhíu mày nghiêm nghị nhưng miệng cười tươi, răng vàng lóe lên: "Con lo cho ông thế à? Ừ, ông uống đây." Nam ngồi cạnh, giám sát ông nuốt từng viên, rồi mang trái cây tươi cắt sẵn cho ông ăn, kiểu như chuối, dâu tây – những thứ bổ thận theo sách Nam đọc trên mạng. Hành động này không chỉ là sự chăm sóc mà còn là lời khẳng định tình yêu của Nam đối với ông Sơn. Thằng bé hay thì thầm tục tĩu khi đút ông ăn: "Ông ăn đi, để cặc ông to hơn, con thèm bú lắm." Ông Sơn cười, vuốt tóc Nam: "Con hư quá, nhưng ông thích. Cảm ơn con, ông thấy khỏe hơn rồi."
Mặc dù có không gian riêng tư trong phòng khóa kín, Nam và ông Sơn đều thống nhất tiết chế ở mức vừa phải, không để dục vọng lấn át sức khỏe. Họ bàn bạc kỹ lưỡng vào một tối muộn, nằm trên giường ôm nhau: "Ông, mình đừng làm mạnh quá, con sợ ông mệt. Chỉ chơi nhẹ nhàng thôi nhé?" Ông Sơn gật đầu, giọng trầm ấm ngập ngừng: "Ừ con, ông già rồi, không dai như con. Mình tiết kiệm sức, để lâu dài." Nam chỉ tập trung vào việc mơn trớn, hôn hít đầy gợi cảm, như vuốt ve lưng ông, hôn lên môi thâm nam tính, rồi lần mò xuống hạ bộ qua lớp quần lót đen. Thằng bé hay quỳ xuống, kéo quần ông xuống, ngắm nghía con cặc 11cm to dày với gân xanh và vết đồi mồi: "Ông, cặc ông đẹp quá, con hôn tí nhé." Dù chỉ là những cử chỉ kích thích nhẹ nhàng, nhưng đối với ông Sơn, sự hưng phấn vẫn dâng trào mạnh mẽ, ông cong người lên, rên rỉ: "Con... vuốt nữa đi, ông sướng." Đôi môi thâm nam tính của ông rên rỉ khi Nam nhẹ nhàng liếm láp và bú liếm con cặc có vết đồi mồi của ông, lưỡi quấn quanh đầu khất đỏ đậm, tay vuốt hòn dái xệ với lông lún phún. Ông Sơn thở dốc: "Ối con... bú cặc ông đi, nhẹ thôi... aaa." Tuy nhiên, do tuổi tác và sự hao tổn khí lực, những lần xuất tinh của ông Sơn vẫn còn ít ỏi và loãng, chỉ vài giọt tinh dịch trắng đục văng ra, ông xấu hổ quay mặt: "Ông... ông ra ít quá con ơi, già rồi chịu vậy." Nam liếm sạch, an ủi: "Không sao ông, con thích vị của ông mà."
Nam không lấy thế làm buồn. Cậu muốn biến ông già của mình trở nên trẻ trung trở lại, nên kiên nhẫn chờ đợi kết quả từ kế hoạch bồi dưỡng. Thằng bé nghĩ: "Ông sẽ khỏe thôi, mình phải chờ." Cậu kiên nhẫn, tiếp tục bồi dưỡng và thỏa mãn bản thân bằng cách được bú cặc bởi người mình thích. Mỗi tối, sau khi mơn trớn ông, Nam nằm ngửa ra, kéo quần lót xuống, lộ ra dương vật 12cm cứng ngắc với gân xanh và lông mu đen dày: "Ông, giờ ông bú con nhé? Con cứng quá rồi." Ông Sơn cúi xuống, ngậm lấy, bú mút say sưa với kinh nghiệm: "Ừ, cặc con ngon, ông bú đây." Ông Sơn cũng dần nghiện việc nuốt trọn tinh dịch của Nam, cảm giác mặn mòi nóng hổi tràn miệng làm ông run rẩy: "Con... ra đi con, ông nuốt hết." Cảm giác mạnh mẽ, sảng khoái và tình cảm khi nuốt tinh trùng của người yêu trẻ đã trở thành một phần của sự gắn kết. Sau khi Nam bắn đầy miệng ông, ông nuốt ực, rồi hôn Nam: "Tinh con ngon quá, ông nghiện rồi. Yêu con lắm." Nam cười ngơ ngác, ôm ông: "Ông nuốt thật hả? Con sướng ông ơi, yêu ông."
Sau hơn nửa tháng kiên trì bồi dưỡng, sức khỏe ông Sơn chuyển biến rõ rệt, ông dậy sớm hơn, đi đứng dõng dạc hơn, và da dẻ hồng hào. Ông Sơn cảm nhận được sự thay đổi: con cặc của ông cương lâu hơn, giữ cứng được vài phút thay vì xìu nhanh như trước, và những lần được Nam kích thích, dâm thủy tiết ra từ dương vật cũng nhiều và tinh trùng đặc dần hơn, nhỏ giọt xuống giường thay vì khô khan. Ông thì thầm với Nam một tối: "Con, nhờ thuốc con mua, ông thấy khỏe lắm. Cặc ông giờ cứng lâu, dâm thủy ướt nhẹp đây." Những lần xuất tinh sau những màn mơn trớn, dù không quá nhiều, cũng đặc dần hơn, tinh dịch trắng đục đặc quánh văng ra tay Nam. Nam vui mừng khi thấy thành quả của mình, liếm sạch rồi reo lên: "Ông, tinh ông đặc hơn rồi! Con mừng quá, kế hoạch của con thành công." Ông Sơn cười tươi, vuốt má Nam: "Nhờ con hết, con yêu của ông."
Nam và ông Sơn vẫn luôn giữ nguyên tắc tiết chế và ý thức về sức khỏe người già, không để dục vọng bùng nổ quá đà. Họ nhắc nhở nhau mỗi đêm: "Ông, hôm nay chơi nhẹ thôi nhé, mai con còn học." Ông Sơn gật đầu: "Ừ con, mình phải bền bỉ, ông không muốn mệt vì làm mạnh." Họ hiểu rằng, mối tình này cần sự bền bỉ, chứ không phải sự bộc phát, để kéo dài mãi mãi mà không ảnh hưởng sức khỏe. Cả hai tận hưởng những khoảnh khắc quý giá bên nhau, dưới một mái nhà, trong sự an toàn của chiếc vỏ bọc hoàn hảo – ban ngày là ông nội nghiêm nghị và thằng bạn ngơ ngác của cháu, ban đêm là những cái hôn gợi cảm, những cú liếm cặc nhẹ nhàng, và lời thì thầm yêu thương: "Ông, con yêu ông mãi." Ông Sơn đáp: "Ông cũng yêu con, mãi mãi." Họ tiếp tục vun đắp mối tình ông cháu trong bí mật đầy táo bạo và sâu sắc, với dục vọng nóng bỏng nhưng được kiểm soát, làm cuộc sống thêm phần ý nghĩa.
Bình luận