Chương 8: Lên Kế Hoạch Hợp Thức Hóa
Buổi sáng sau đêm vụng trộm đầy kích thích, khi mà tinh dịch còn đọng lại trong ký ức và mùi dục vọng vẫn thoang thoảng trên da thịt, Khánh cuối cùng cũng lết về nhà vào khoảng tám giờ sáng. Thằng bé mệt mỏi, mắt thâm quầng vì thức trắng đêm với tụi bạn, chào ông nội và Nam một cái rồi lăn ra ngủ. Nam và ông Sơn, hai con người thuộc hai thế hệ khác biệt nhưng giờ đây gắn kết bởi bí mật nóng bỏng, đã bắt đầu phải đối mặt với thực tế phũ phàng: làm thế nào để duy trì mối quan hệ này một cách thường xuyên mà không gây nghi ngờ từ Khánh hay bố mẹ nó. Họ lén lút nhìn nhau trong bữa sáng, Nam với vẻ ngơ ngác quen thuộc, còn ông Sơn nhíu mày nghiêm nghị, nhưng ánh mắt cả hai đều đầy ham muốn. Sau khi Khánh ngủ say, ông Sơn ra hiệu cho Nam vào phòng mình, đóng cửa cẩn thận, kéo rèm kín mít để tránh tiếng động. Họ ngồi trên giường – cái giường đêm qua còn chứng kiến những cú bú cặc cuồng nhiệt – và bắt đầu bàn bạc kín đáo. Ông Sơn, với vẻ ngoài nghiêm nghị và kỹ tính thường ngày, hắng giọng trầm ấm: "Con, mình phải nghĩ cách chứ. Không thể cứ vụng trộm thế này mãi, lỡ Khánh nghi ngờ thì chết." Nam gật đầu, tay vô thức vuốt ve đùi ông: "Dạ ông, con cũng nghĩ vậy. Mình cần kế hoạch đàng hoàng để con ở gần ông hơn." Ông Sơn, vận dụng hết kinh nghiệm sống từ bao năm làm viên chức, bắt đầu vạch ra ý tưởng, giọng ngập ngừng nhưng chắc chắn: "Ừ, ông nghĩ mình phải dùng vỏ bọc gia đình. Không thể để ai nghi ngờ."
Nam đưa ra một ý tưởng táo bạo, mắt sáng lên với vẻ chủ động hiếm thấy: "Ông, hay mình lợi dụng sự thân thiết giữa con với Khánh đi. Con hay qua chơi, Khánh coi con như anh em ruột rồi." Ông Sơn nhíu mày suy nghĩ, râu bạc rung rung, rồi gật đầu: "Hay đấy con. Nhưng phải cụ thể hơn. Ông nghĩ thế này: Giả vờ bà chủ trọ của con lấy lại phòng để cho con trai cưới vợ. Tình huống cấp bách, phổ biến lắm, ai cũng tin. Con phải nhanh chóng chuyển đi, không có chỗ ở tạm." Nam cười tươi, răng trắng lóe: "Chuẩn ông! Con sẽ kể với Khánh rằng bà chủ đuổi đột ngột, con đang rối bời, cần ở ké vài hôm để tìm phòng mới. Khánh tốt bụng, chắc chắn đồng ý ngay." Họ bàn chi tiết hơn, tưởng tượng cảnh Nam sẽ diễn: mặt ngơ ngác, giọng chậm rãi: "Ê Khánh, bà chủ trọ tao đuổi rồi, mày cho tao ở ké vài bữa nhé? Tao hứa không làm phiền." Ông Sơn cười, giọng tục tĩu: "Con diễn hay lắm, nhìn mặt con ngơ ngơ thế kia, thằng Khánh tin sái cổ. Rồi ông sẽ vào cuộc sau."
Kế hoạch được triển khai một cách logic. Đầu tiên, Nam sẽ ngập ngừng hỏi Khánh cho mình ở ké vài hôm để tìm phòng trọ mới. Họ dự đoán Khánh sẽ đồng ý ngay tắp lự, vì thằng bé vốn không hề nghi ngờ về tình bạn thân thiết và sự ngơ ngác vô hại của Nam. Ông Sơn nói: "Con cứ kể lể thêm tí, kiểu như 'Tao đang stress lắm, không biết ở đâu giờ'. Khánh nó thương bạn, sẽ bảo 'Ở thoải mái đi mày, nhà tao rộng'." Nam gật đầu, tay lần mò xuống hạ bộ ông qua lớp quần: "Dạ, rồi con sẽ mang đồ đạc qua, giả vờ tìm phòng nhưng kéo dài." Sau đó, ông Sơn, người đàn ông 75 tuổi với vai trò là chủ nhà, sẽ chính thức vào cuộc. Ông sẽ thuyết phục Khánh và hai người con của mình – bố mẹ Khánh – rằng việc Nam ở lại không chỉ là giúp đỡ bạn bè mà còn mang lại lợi ích cho cả gia đình. Ông Sơn diễn thử: "Ông sẽ gọi tụi con cái lại, nói nghiêm nghị: 'Nam nó khó khăn, mình giúp nó ở tạm. Đứa này ngoan, có thể phụ ông mấy việc lặt vặt như sửa máy tính, quét dọn. Nhà có thêm thằng trẻ cũng vui, ông đỡ cô đơn'." Nam chen vào, giọng hứng thú: "Hay ông! Con sẽ phụ ông thật, nhưng ban đêm thì phụ ông... sục cặc chứ." Ông Sơn cười lớn, răng vàng lóe lên: "Con hư quá, nhưng ông thích."
"Nam là đứa có hiếu, lại hiền lành, ở đây có thể phụ giúp ta mấy việc lặt vặt. Hơn nữa, nhà có thêm người trẻ cũng đỡ buồn, đỡ lo hơn," ông Sơn sẽ nói, nhấn mạnh sự hợp lý và lợi ích chung. Ông dự định sẽ nói trong bữa tối gia đình, giọng trầm ấm chậm rãi: "Con ơi, ông thấy Nam tốt bụng, hay giúp ông. Để nó ở lại đi, ông già rồi, có bạn trẻ nói chuyện cũng hay. Nó còn học giỏi, ảnh hưởng tốt đến Khánh." Bố mẹ Khánh, vốn bận rộn công việc, chắc chắn sẽ gật đầu vì tôn trọng ông nội. Với cương vị là người chủ của căn nhà này, lời nói của ông Sơn mang sức nặng tuyệt đối. Lý do này được đưa ra một cách tự nhiên, sử dụng chính hình ảnh một sinh viên ngoan ngoãn, ham học của Nam để che đậy – kiểu như Nam hay cười ngơ ngác, giọng trong trẻo, ai nhìn cũng thấy vô hại. Ông Sơn bổ sung: "Ông sẽ kể thêm chuyện con giúp ông, để tụi nó thấy con đáng tin." Nam gật đầu: "Dạ, kế hoạch hoàn hảo ông ơi. Không ai nghi ngờ đâu."
Mọi chi tiết được bàn bạc kỹ lưỡng, từ cách Nam diễn xuất đến thời điểm ông Sơn can thiệp. Họ thậm chí nghĩ đến tình huống xấu, như nếu bố mẹ Khánh hỏi han, Nam sẽ trả lời ngập ngừng: "Dạ bác, con tìm phòng mãi chưa được, cho con ở tạm ạ." Mối quan hệ bí mật của họ sẽ được hợp thức hóa dưới vỏ bọc tình bạn và sự quan tâm của ông nội đối với bạn của cháu trai. Nhìn Nam với vẻ ngoài điển trai, cơ thể săn chắc dưới lớp áo polo, cùng sự chủ động, quyết đoán trong việc lên kế hoạch này, ông Sơn cảm thấy mình như được trẻ lại – con cặc ông dưới quần lót đen gợi cảm hơi cộm lên, giọng ông thì thầm tục tĩu: "Con thông minh quá, làm ông muốn bú cặc con ngay bây giờ." Nam cười, vuốt ve ông: "Ông chờ đi, khi con ở đây rồi, mình tha hồ."
Khi kế hoạch được chốt lại, cả hai nhìn nhau mỉm cười. Nụ cười tươi của Nam không còn chỉ là sự thân thiện mà chứa đựng niềm hân hoan chiến thắng, mắt thằng bé lấp lánh: "Ông, mình sắp ở chung rồi, sướng thật." Ông Sơn cũng đáp lại bằng một cái gật đầu mãn nguyện, râu bạc rung rung: "Ừ con, ông vui lắm. Từ giờ mình có thời gian riêng." Họ nắm tay nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tay ông Sơn siết chặt tay Nam, cảm nhận hơi ấm từ da thịt trẻ trung. Hy vọng vào một tương lai phía trước, nơi họ có thể chính thức sống gần nhau, tiếp tục mối tình ông cháu trong bí mật dưới cùng một mái nhà – ban ngày là ông nội nghiêm nghị và thằng bạn ngơ ngác của cháu, ban đêm là hai người tình cuồng nhiệt, với những cái ôm, những cú sục cặc, và dục vọng không ngừng nghỉ. Ông Sơn thì thầm cuối cùng: "Con, mình phải cẩn thận, nhưng ông hứa sẽ làm mọi thứ để giữ con bên ông." Nam gật đầu, lòng đầy phấn khích.
Bình luận