Chương 16: 16
Kỳ Dịch đã trốn rồi! Khi bọn họ tìm được những tư liệu đó, thì Kỳ Dịch đã mang theo thủ hạ biến mất.Nghe nói, có người thấy hắn thừa cơ chuyến bay hôm đó, đã rời khỏi Trung Quốc.
Trong ghi chép những người đăng kí bay cũng không thấy có tên hắn và các thủ hạ, phía cảnh sát nhận định bọn chúng đã làm hộ chiếu giả để lên máy bay. Kỳ Dịch không phải là đối tượng truy nã của cảnh sát, vì vụ án này tin tức bị phong toả, nên càng tiện cho bọn chúng bỏ trốn.
Hàn Huyền Phi biết Kỳ Dịch có đến mấy bản hộ chiếu khác nhau, bao gồm cả mình, Kỳ Dịch cũng đã chuẩn bị một hộ chiếu khác cho mình. Chỉ là không ngờ Kỳ Dịch lại hành động nhanh như vậy, khi vừa chịu sự đả kích, vẫn có thể bình tĩnh đưa người rời khỏi.
Phải a, nhân tài đó, trời sinh là nhân vật thủ lĩnh, sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy. Mình đã từng may mắn đến vậy, được con người vương giả đó yêu thương, được hắn dịu dàng ôm vào lòng, cẩn thận che chở .....
Có lẽ sẽ không gặp lại hắn nữa ......mỗi khi nghĩ đến ý niệm này trong đầu, tim Hàn Huyền Phi như ngừng đập, co rút đau đớn.
Hắn ép mình không nghĩ những việc này, vùi đầu trong công việc tiếp theo. Hắn cả ngày cả đêm bận rộn chỉnh lí chứng cứ, thẩm vấn những nhân viên liên quan, thậm chí làm chứng ngoài toà án, không cho mình có bất kì cơ hội rãnh rỗi nào. Trong đầu hắn đều là án kiện, án kiện, án kiện ......làm mệt rồi thì gục đầu xuống ngủ, tỉnh dậy, lau mặt rồi tiếp tục công việc.
Làm việc thái quá và thần kinh căng thẳng, làm thân hình hắn nhanh chóng gầy đi. Các đồng sự đều không muốn nhìn tiếp tục, khuyên hắn nghỉ ngơi, hắn cũng bỏ mặc.
Hắn không có cách nào, không có cách nào ......chỉ cần hắn vừa dừng lại, chỉ cần hắn mệt đến không thở nổi, ý nghĩ điên cuồng đó, bức hắn đến tuyệt vọng, chiếm cứ cả người hắn, cả trái tim của hắn, làm hắn thở không được, làm hắn đau khổ đến phát cuồng .......
Áp lực quá lớn và mệt mỏi quá độ, cuối cùng đến một ngày, hắn tăng ca đến sáng sớm thì ngất đi, các đồng sự không thể để tiếp tục như vậy nữa, cứng nhắc đưa hắn về kí túc xá nghỉ ngơi.
Nhưng hắn ngủ không được, cơ thể hắn mệt mỏi đến hư nhược, nhưng đầu vẫn tỉnh táo dị thường. Hắn không cách nào bình tĩnh lại, chỉ có cái tên đó, con người đó, ở trong lòng hắn, lẩn quẩn trong đầu hắn .......Hắn muốn gặp người đó, muốn được người đó ôm vào lòng, hắn nhớ người đó đến sắp phát điên rồi .....
Tại sao đau khổ này làm sao cũng không thể giảm đi? Không phải nói thời gian có thể làm kí ức mơ hồ đi sao? Hơn hai tháng rồi, tại sao càng ngày càng mãnh liệt?
Nhớ người đó nhớ đến sắp điên rồi .......
Tôi rất muốn gặp cậu, rất muốn gặp cậu ...... chỉ cần một lần là được rồi, để tôi thấy cậu ........không phải cậu hận tôi sao? Cậu hận tôi tận xương tuỷ phải không! Vậy đến giết tôi đi! Giết tôi báo thù đi!
Cậu tên ngu ngốc! Tại sao còn không đến? Tại sao còn không đến giết tôi?
Cậu đích thân giết tôi đi! Để tôi có thể gặp lại cậu một lần .....để tôi gặp cậu một lần ......tôi thật sự rất nhớ cậu .......cho tôi gặp cậu một lần đi ......một lần thôi ...
Bình luận