Chương 18: 18
Trôi dạt giữa ánh sáng và bóng tối, trong mê loạn cảm thấy một ánh nhìn bức nhân, cố chấp kéo thần trí hắn lại, từ từ rời khỏi thế giới màu đen.
Hàn Huyền Phi khẽ mở mắt, một ánh đèn loá mắt, làm hắn rất không thoải mái mà nhíu mày lại, một tiếng khẽ vang lên, ánh sáng biến mất, hắn cảm thấy đỡ hơn nhiều, lại nhắm mắt lại.
Nhưng ánh mắt đó vẫn áp sát hắn không buông, giống như rắn độc, vươn chiếc lưỡi rất dài, lượn quanh mặt hắn ---- mang theo cái chết, mang theo oán hận .......
Hàn Huyền Phi không thể không mở mắt ra, nương theo ánh trăng sáng bên ngoài, nỗ lực tìm kiếm nơi phát ra ánh nhìn đó .....
Kỳ Dịch!
Trong lòng dâng lên một sự vui sướng lại bị ánh mắt mù mịt kia làm cho kinh hãi, ánh mắt hàn ý thấu xương kia làm Hàn Huyền Phi trở về với thế giới hiện thực, tâm hắn đông lại.
Hắn trĩu mắt xuống, không muốn nhìn ánh mắt làm toàn thân hắn phát lãnh.
"Cậu biết tình hình hiện tại của cậu không?" Ánh mắt và âm thanh lạnh lùng truyền đến: "Xương cốt toàn thân cậu đều gãy hết rồi. Tuy bác sĩ đã tận tình nối lại, còn gắn rất nhiều thanh thép vào trong cơ thể cậu, nhưng cậu cũng sẽ không thể giống như trước đây nữa."
Hàn Huyền Phi trong lòng run lên, ngước mắt nhìn Kỳ Dịch phía trước.
"Cậu không thể chạy nhảy nữa, ngay cả đứng lâu và đi đứng đều khó khăn. Nếu khôi phục tốt, có lẽ có thể từ từ di chuyển được mười mấy phút, những chuyện như tắm rửa, thay quần áo, đối với cậu mà nói, cũng là chuyện rất khó làm được ......"
Kỳ Dịch lạnh lùng nhìn Hàn Huyền Phi thần tình mông lung, cúi người xuống, để ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào người mình. Hắn nhìn thẳng vào mắt hàn Huyền Phi, nhỏ tiếng nói từng chữ từng chữ: "Cậu tàn phế rồi! Từ nay về sau cậu sẽ giống như một phế nhân, chuyện gì cũng không làm được!"
Đôi mắt thờ thẫn đó động một cái, khi Kỳ Dịch còn chưa kịp nắm bắt được thứ gì, đôi mắt đó lại trở về một mảng tĩnh mịch. Đôi mắt đó vẫn trong như nước, nhìn Kỳ Dịch gần trong gang tấc, gần như không chớp mắt. Giống như hồ nước trong đêm khuya, tâm tư lay động khó hiểu .....
Rất đẹp, giống như mê hoặc hút người ta vào. Kỳ Dịch ngơ ngác nhìn, môi khẽ run lên, muốn đặt xuống đôi môi cong kia .......
"Chát!" một tiếng vang lên, Kỳ Dịch hung hãn tát một cái, đánh mặt Hàn Huyền Phi lật qua một bên. Cơ thể thẳng đứng hơi thở có chút gấp gáp, hung tợn trừng nhìn Hàn Huyền Phi.
"Để tôi cho cậu biết tên phế vật như cậu có thể làm được gì!"
Kỳ Dịch kéo tấm chăn che khuất hạ thân của Hàn Huyền Phi ra, để chỗ kín đáo nhất của hắn lộ ra dưới ánh trăng.
"Cậu chỉ có thể bị người ta làm!"
Hắn không thấy mặt Hàn Huyền Phi đỏ lên, kéo dây kéo quần mình xuống, không làm bất cứ động tác chuẩn bị nào, đã động thân mà vào. Đập vỡ lớp bột thạch cao mở chân hắn ra, để tiện cho vật thể to lớn của Kỳ Dịch tiến vào, trực tiếp đâm vào nội thể nhỏ hẹp khô khốc của Hàn Huyền Phi.
Bình luận