Chương 2: 2

Bây giờ đau lòng rồi sao? Cậu nhìn hắn lợi hại như vậy, đánh ngã cả đám, cậu rối cái gì? Ai dà .... Có cần cực khổ vậy không? Một gậy là xong việc." Kỳ Dương vốn không để ý đến ánh mắt hung hợn của Kỳ Dịch, đem gậy vác lên vai, lắc lắc đầu quay về phòng làm việc.

Hàn Huyền Phi trong u ám mơ màng mở mắt ra, phát hiện mình đang nắm trong một gian phòng xa lạ. Hơn nữa trên người hắn chỉ mặc mỗi một cái quần ngủ rộng thùng thình, trạng thái nửa khoả thân.

Hắn kinh ngạc, vội vàng muốn đứng dậy, nhưng từ đầu hắn truyền đến một cơn đau nhức khiến hắn lại ngã xuống giường.

Chết tiệt! Đau quá!

Hàn Huyền Phi ôm đầu, chờ cho cơn đau đầu dần tan đi, mới ngồi dậy xem xét xung quanh....

Kỳ Dịch! Nhất định là con người biến thái đáng chết đó đưa mình đến đây! Còn thay quần áo cho mình!

Hàn Huyền Phi trở người xuống giường, kiểm tra cửa: Bị khoá ngoài. Hắn xoay người đi đến cửa sổ lớn, xác định vị trí của mình.

Từ cửa sổ nhìn ra, lại là một thảm cỏ lớn, hồ nước dập dờn sóng, cây xanh che phủ mặt đất, mây nhẹ trôi trên bầu trời xanh ........ Đây là công viên um tùm ở ngoại ô phía bắc!

"Rất đẹp phải không? Đây là sản nghiệp của công ty Tung Hoành, tôi thích cảnh trí này, nên đem tầng cao nhất giữ lại cho mình, thích không?" Kỳ Dịch đang dựa vào cửa nhìn thân ảnh tiêu sái của Hàn Huyền Phi đứng trước cửa sổ, cơ thể đó rất săn chắc.

Hàn Huyền Phi từ từ xoay người lại, lạnh lùng nhìn Kỳ Dịch, trầm giọng nói: " Cậu muốn gì?"

"Tôi muốn cậu!" Kỳ Dịch lập tức trả lời, ánh mắt kiên định quyết tuyệt, "Cậu ngoan ngoãn một chút, tôi sẽ cho cậu được khoái lạc!" Hắn đi đến gần Hàn Huyền Phi, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Cậu thật đúng là một báu vật! Huyền của tôi! "Kỳ Dịch đưa tay ra, chạm nhẹ vào mặt Hàn Huyền Phi, cảm nhận được xúc cảm tinh tế của da thịt, "Trở thành người của tôi đi!" Hắn dần cuối thấp đầu, muốn nếm thử đôi môi thoạt nhìn mềm mại của Hàn Huyền Phi.

Hàn Huyền Phi kịp thời nghiêng đầu, hung hãn nói: "Tôi nói rồi, tôi không phải người đồng tính! Cậu tìm người khác đi, đừng đả động chủ ý của tôi!"

"Tôi chỉ muốn cậu!" Kỳ Dịch vừa dùng bá khí nói, vừa truy đuổi theo đôi môi Hàn Huyền Phi.

"Có rất nhiều phụ nữ và thanh niên trẻ đẹp hơn tôi, lại không ghét sở thích của cậu, so với con người thô kệch như tôi đều vượt trội hơn" Hàn Huyền Phi thật sự không biết Kỳ Dịch đang phát bệnh điên gì dựa vào điều kiện của hắn, muốn mấy cậu trai xinh đẹp cỡ nào mà không có, lại cứ nhất mực quấn lấy mình . Mình một chút nhu mì cũng không có ? Hắn còn nói mình là báu vật, thật là biến thái mà!

Kỳ Dịch lấp kín đôi môi của Hàn Huyền Phi, tạm thời buông cử động, lại dùng tay vuốt ve lên cổ Hàn Huyền Phi. Nghe thấy lời Hàn Huyền Phi nói, liền cười khẽ, thấp giọng nhắc lại "Tôi chỉ muốn cậu!"

Biến thái còn thêm đần độn! Hàn Huyền Phi nhất thời không biết nói sao cho tốt, nói chuyện với loại người này, đúng là phí sức! Nhưng đôi môi bá đạo đó của Kỳ Dịch khiến hắn hơi hoang mang, hắn gắng sức giấu đi sự khiếp đảm của mình, cứng giọng nói: "Cậu đừng có mơ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...