Chương 27: 27

Khi ánh hoàng hôn đang buông xuống, Lâm Thù Văn theo sau Nghiêm Dung Chi vào Nghiêm trạch.

Vì muốn nộp thuế, không ít thôn dân tìm địa chủ đổi vải lụa và ngũ cốc.

Việc này năm rồi đều giao cho quản sự xử lý, quản sự có kinh nghiệm lâu năm, đã sớm dẫn người đi đổi lụa cùng ngũ cốc, sau đó đặt vào một nhà kho dưới danh nghĩa Nghiêm gia.

Nhà kho cách thôn không xa, không cần phải đặc biệt đi một chuyến đến tòa nhà, chủ nhân chú trọng thanh tịnh, nên khu vực xung quanh tòa nhà không có người ngoài đặt chân đến.

Lâm Thù Văn cho rằng ở xung quanh sẽ thấy thôn dân đến đây đổi vải lụa và ngũ cốc, nghe quản sự nói xong, ánh mắt theo bản năng nhẹ nhàng nhìn bóng dáng Nghiêm Dung Chi đang đi phía trước.

Cậu ấp úng: "Hóa ra không cần phải đặc biệt đến tòa nhà để đổi..."

Thiếu niên có hơi tụt về phía sau, Nghiêm Dung Chi quay đầu lại hỏi: "Sao không đi nữa?"

"Đi..." Lâm Thù Văn bước lên, theo sát phía sau, rửa tay ở nhà ăn rồi vào trong tòa nhà, uống nửa chén canh rồi mới nói: "Ông chủ Nghiêm, ta, ta qua bên chỗ nhà kho lấy lương thực cùng vải lụa là được."

Nghiêm Dung Chi nhìn cậu: "Việc này vẫn luôn giao cho lão Trần xử lý, năm nay vừa mới tới đây, ta cũng vừa mới biết."

Hắn hỏi: "Không muốn ăn cơm cùng ta sao?"

Lâm Thù Văn vội lắc đầu, nuốt câu "Ngươi đối xử với ta tốt quá" vào bụng, rầu rĩ lột mấy miếng vỏ tôm rồi ăn cơm.

Dùng cơm chiều xong trời vẫn chưa tối, ngũ cốc và vải lụa đổi được cũng tới rồi, La Văn dùng xe đẩy tay đẩy lại đây.

Trước nay, việc này luôn qua tay quản sự, hôm nay chủ tử tự mình dặn dò, công việc càng được làm chỉn chu hơn.

Trong nhà Lâm Thù Văn chỉ có mình cậu, được phân mảnh đất dành cho một người, còn chưa nhược quán, số lượng ngũ cốc và lụa phải nộp vừa đủ, cũng không nhiều, còn săn sóc kéo xe đẩy tay tới, có thể giúp tiết kiệm rất nhiều sức lực.

Lâm Thù Văn trả tiền, La Văn giúp cậu kéo xe đẩy tay, cùng nhau đẩy đi.

Thiếu niên đứng trong viện, nhìn quản sự thu xếp gọn gàng đồ vật dùng để đóng thuế cho mình, cửa còn chưa mở, đã quay người đi dọc theo hành lang, chạy nhanh trở về sân của chủ nhân.

Ban nãy dùng cơm, Lâm Thù Văn không hiểu sao cảm thấy có hơi ngượng ngùng một hồi, bây giờ cậu lại bắt đầu thấy áy náy cùng hối hận.

Nghiêm Dung Chi xử lý xong công việc cùng trả lời thư từ, nhìn thiếu niên lúc ăn cơm vẫn giữ im lặng, vừa đi rồi lại quay về, nói: "Sao vậy, có phải em gặp chuyện gì không?"

Trong giọng điệu không hề nghe được một ý trách móc nặng nề nào, có thể thấy được tâm tính bao dung cùng kiên nhẫn của người ta, làm Lâm Thù Văn càng cảm thấy sự ngượng ngùng của mình là rất không hiểu lý lẽ.

Trước đây rõ ràng cậu vẫn luôn rất nghe lời, không biết vì sao, ban nãy khi ở cùng Nghiêm Dung Chi thì trở nên không giống mình lúc trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...