Chương 33: 33
Nghiêm Dung Chi vừa nói vừa dẫn Lâm Thù Văn vào trong viện, thuận tay nhận lấy mật ong trên tay thiếu niên.
Còn vài canh giờ nữa mới đến tối, nhưng Lâm Thù Văn tới, Nghiêm Dung Chi đương nhiên không định để cậu đi.
Hắn nói: "Mật ong này đêm này dùng để nướng thịt ăn nhé, được không?"
Lâm Thù Văn: "Thịt nướng?"
Nghiêm Dung Chi căn dặn quản sự trước, quản sự lui xuống tiện thể nói mọi người chuẩn bị.
Hắn nói: "Ừ, nướng trong viện."
Lâm Thù Văn chưa từng trực tiếp ăn thịt được nướng trên giá bao giờ, bị gợi lên lòng hiếu kỳ dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa... Vừa rồi mới bị hỏi có một câu, vậy mà cứ thế đi qua.
Cậu cảm thấy hơi thấp thỏm, lại có chút mất mát.
Nghiêm Dung Chi nhìn bước chân thiếu niên đi theo mình không rời, cười nhẹ nói: "Đồ vật vẫn chưa chuẩn bị xong, đi xem dê với ta trước được không?"
Lâm Thù Văn nói: "Được."
Nghiêm trạch có vài tòa sân, mấy con dê dắt về được nuôi trong một tòa gần phía sau núi.
Sân không có người ở, được bố trí rất nhiều cỏ xanh, vừa bước chân vào cửa, đã thấy ba bốn con dê đang tụ lại, cùng nhau gặm cỏ non xanh tươi, có người tới cũng không sợ, Lâm Thù Văn thậm chí còn đối diện với một con dê cái đang ngẩng đầu.
Cậu nói: "Chúng không sợ người."
Quả nhiên như lời Nghiêm Dung Chi nói, lông dê trắng tuyết, giống như từng đám mây trắng mềm mại, khiến người ta muốn chạm vào.
Thiếu niên bước từng bước nhẹ nhàng, chậm rãi tới gần, cậu quay đầu lại nhìn vào mắt nam nhân, nhẹ giọng hỏi: "Ông chủ Nghiêm, ta có thể sờ chúng một chút không?"
Nghiêm Dung Chi gật đầu: "Cứ tự nhiên."
Lâm Thù Văn vươn tay, đánh giá con dê đang tới gần mình, tay chạm đến lông dê.
Khuôn mặt tuyết trắng của thiếu niên lộ ra chút vẻ do dự, ngón tay không dám dùng nửa phần sức lực, cậu nín thở tập trung, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Mây trên trời cũng có cảm giác như vậy sao?"
Dê cái dịu ngoan, bị người sờ cũng không có phản ứng gì, nét mặt dịu dàng, mềm mại như bông, Lâm Thù Văn nghiêng người đứng bên cạnh dê, đôi mắt vừa ngước lên, ánh mắt vậy mà lại có hơi giống dê.
Hỏi xong, cậu tự cảm thấy thẹn thùng cười một cái.
Mây trôi trên trời, người không phải thần tiên, làm sao có thể biết được sờ lên mây có cảm giác gì?
Sờ qua dê cái, đút chúng nó ăn chút cỏ xanh trong chốc lát, Lâm Thù Văn đi theo Nghiêm Dung Chi vào một tòa sân khác.
Lò nướng dùng để nướng thịt đã được người đẩy vào trong đình hóng gió trong viện, lò được làm bằng đồng, có hình vuông, chia làm hai tầng trên và dưới, hai bên bếp lò có một đôi khe vuông, dùng để cắm que xiên thịt.
Bình luận