Chương 34: 34
Mưa càng lúc càng lớn, cuồng phong mang theo nước mưa tạt thẳng vào mặt, Nghiêm Dung Chi ôm lấy Lâm Thù Văn, bước nhanh hơn, không dừng lại lâu trên đường.
Đoạn đường từ trên núi đến nhà họ Lâm tương đối ngắn, vì kịp thời tránh mưa, hai người một trước một sau đi vào nhà, Nghiêm Dung Chi nhét dù vào lòng bàn tay thiếu niên, nói: "Em vào trước đi, ta đóng cửa."
Gió thổi mạnh đến mức không tài nào đóng cửa được, một tay Lâm Thù Văn giữ chặt cây dù chao đảo trong gió mưa, một tay còn lại cố giúp Nghiêm Dung Chi.
Chỉ trong khoảnh khắc, mưa tạt vào trong dù, làm ướt bả vai cùng mái tóc của thiếu niên.
Nghiêm Dung Chi nói: "Mau vào phòng đi."
Hắn dùng sức đóng lại cánh cửa bị gió thổi bật ra, thấy thế, Lâm Thù Văn nhanh tay lẹ mắt cài then cửa, hai tay cùng dùng sức, cây dù treo trên vai nháy mắt bị gió thổi bay, rơi xuống lan can dưới sân.
Lâm Thù Văn kêu: "Dù..."
Cửa đã đóng lại kỹ càng, Nghiêm Dung Chi kéo thiếu niên vào nhà, nói: "Đừng quan tâm đến dù nữa, vào nhà đi."
Chỉ trong chốc lát, khi hai người quay trong phòng, quần áo trên người cùng tóc đều ướt sũng. Nghiêm Dung Chi đóng chặt cửa chính, tránh cho nước mưa tạt vào.
Mưa to rơi xuống, trong phòng tối tăm, mờ mịt.
Cho dù như thế, sau khi thích ứng với bóng tối, chẳng bao lâu sau đã có thể phân biệt được hình dáng đại khái.
Nghiêm Dung Chi liếc nhìn, quần áo mùa hè ôm sát vào người thiếu niên, thân hình bên dưới lớp vải dệt ướt hiện ra rõ ràng, không hề giống với nam tử thành niên, lộ ra vài phần ngây ngô, eo và tay mảnh khảnh vô cùng.
Hắn nén giọng, xoay người lại, dặn dò: "Vào trong tìm miếng vải lau, rồi thay bộ quần áo sạch sẽ đi."
Quần áo ướt mỏng dán sát da thịt, còn gặp phải cơn mưa lớn như vậy, Lâm Thù Văn đã cảm thấy rét run.
Cậu "ừm" một tiếng đồng ý, vội vã đi về phòng ngủ, ánh sáng từ nhà chính nhanh chóng chiếu đến.
Cách một bức tường, Lâm Thù Văn nương theo ánh nến mờ ảo cởi quần áo mùa hè đã ướt quá nửa ra, cầm khăn treo trên giá gỗ lau qua loa, rồi thay một bộ quần áo khác.
Cậu đứng sau cửa nhìn ra ngoài, chỉ thấy Nghiêm Dung Chi mở cửa bước ra ngoài, sau đó không lâu đã quay lại với hai miếng gừng từ vườn rau trong tay, hắn rửa sạch sẽ rồi gọt vỏ, sau đó giã nát cho vào nồi sắt, thêm nước vào rồi đun sôi.
Lâm Thù Văn cầm một miếng vải khác đến: "Ông chủ Nghiêm, lau nước trên người chút đi."
Nghiêm Dung Chi nhận lấy miếng vải, tùy ý lau lên mặt và cổ.
Lâm Thù Văn nhìn đối phương muốn nói lại thôi, Nghiêm Dung Chi hỏi: "Sao vậy?"
Cậu duỗi tay chỉ búi tóc của nam nhân, rồi hơi nâng cánh tay lên, lấy ra một chiếc lá cây rơi giữa những sợi tóc.
Nét mặt Lâm Thù Văn hiện rõ vẻ quan tâm: "Chỗ này của ta không có quần áo vừa với ông chủ Nghiêm."
Ban nãy cậu mặc y phục ẩm ướt vào nhà đã cảm thấy lạnh, nếu không kịp thời giữ ấm, thì rất dễ bị cảm.
Bình luận