Chương 35: 35

Lâm Thù Văn ở trong nhà khắc trâm hoa cả buổi trưa, đến khi ngẩng đầu lên nhìn mới kinh ngạc phát hiện tầm nhìn có hơi choáng váng.

Cậu cất cây trâm cùng dụng cụ cắt gọt vào hộp, ngậm viên mứt táo trong miệng.

Cậu vào sân, khom lưng nhổ mấy cây hành lá, hái chút rau xanh từ vườn rau.

Rau xanh được băm nhuyễn rồi mang đi cho ngỗng và gà ăn, khi chuẩn bị vo gạo nấu cơm thì La Văn tới.

La Văn nói: "Tiểu tiên sinh, chủ tử nhà ta bị bệnh, ngươi có muốn qua thăm không?"

Trong lòng Lâm Thù Văn cả kinh: "Bị bệnh?"

Quản sự không phải nói không ngã bệnh sao.

La Văn nói: "Đúng vậy."

Nói dối đến mức mặt không đổi sắc, La Văn âm thầm bội phục chính mình.

Lâm Thù Văn không kịp phản ứng, nói: "Ta qua xem thử."

Hôm qua hai người cùng mắc một cơn mưa to, Nghiêm Dung Chi quan tâm chăm sóc cậu hơn, đã nấu canh gừng lại còn nấu cơm nấu nước, trong lòng Lâm Thù Văn có hơi rầu rĩ.

La Văn sờ mũi: "Mời tiểu tiên sinh lên xe."

Lên xe ngựa rồi, Lâm Thù Văn cứ chốc chốc lại hỏi một câu, La Văn có hơi chột dạ, nói: "Ta nói sao cũng không rõ, vẫn là tiểu tiên sinh tự mình nhìn mới được."

Xe đến Nghiêm trạch, Lâm Thù Văn vội bước xuống xe, nếu không phải La Văn nhanh tay lẹ mắt đỡ một chút, cậu suýt nữa đã bị vấp ngã.

Đi đến phòng ngủ nằm trong sân sâu nhất, bốn phía im ắng, chẳng có lấy một thủ vệ.

Lâm Thù Văn đứng ngoài gõ cửa một chút, người bên trong vừa nói "Vào đi", cậu liền nghiêng nửa người vào trong khung cửa, rồi chậm rãi đi vào.

Lúc tới vội vàng, tóc chưa chải, bước chân lại gấp, chỉ đi qua vài tòa sân trong trạch đã khiến Lâm Thù Văn thở không ra hơi.

Nghiêm Dung Chi ngồi trên ghế lật xem sổ sách, thấy thiếu niên tới, hắn ra hiệu cho cậu ngồi vào giường nệm bên cạnh.

Giường đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, phủ đệm mềm mại, thời tiết còn nóng nên dùng vải lụa bọc lót, vừa mềm vừa mát lạnh, giống như ngồi trên một đống bông.

Lâm Thù Văn tinh tế đánh giá, thấy sắc mặt của Nghiêm Dung Chi vẫn ổn thì thở phào nhẹ nhõm.

"Đại phu đã khám chưa?"

Nghiêm Dung Chi nói: "Ngẫu nhiên cảm lạnh thôi, không sao, hôm nay em dậy có thấy chỗ nào không khỏe không?"

Lâm Thù Văn lắc đầu, nói: "Ta còn đi bờ sông nhặt tôm với Mạc Bố nữa."

Nghiêm Dung Chi nhìn cậu: "Tối nay để nhà bếp làm, ở lại cùng nhau dùng cơm."

Trước đây thì hỏi ý kiến, nhưng hôm nay Nghiêm Dung Chi trực tiếp quyết định thay thiếu niên.

Sau bếp nấu cháo thịt nạc tôm bóc vỏ, bỏ thêm củ mài và rau tươi, hương vị sánh đặc, mềm tan trong cổ họng. Ăn kèm với vài món xào thường thấy, canh sườn heo củ cải, Lâm Thù Văn uống mấy ngụm, thấy vị canh tươi ngon, còn chủ động múc một chén đưa cho Nghiêm Dung Chi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...