Chương 39: 39

Đệm giường tràn ngập mùi hương dịu nhẹ của dược liệu giúp an thần, vừa thơm nhẹ lại thoảng mùi sáp, mùi hương thoang thoảng khiến người ngửi cảm thấy bình yên.

Ngay vào lúc nụ hôn nhẹ rơi xuống giữa mày không lâu, hàng mi của thiếu niên vốn đang nhắm mắt ngủ khẽ run lên, đôi mắt nhạt màu mông lung phản chiếu gương mặt của nam nhân.

Sắc mặt Lâm Thù Văn hoảng hốt, cậu đưa tay lên trán.

Lúc này cơ thể mệt mỏi, tinh thần cũng không khá hơn là bao, nhưng lòng vẫn không rối bời. Cậu mơ màng cảm nhận được nụ hôn vừa đặt trên trán mình, trong khoảnh khắc, mặt mày đỏ lựng.

Cậu quay đầu đi, mái tóc đen nhánh mềm mại xõa sau lưng, lỗ tai nóng hầm hập, ngay sau đó nhắm mắt lại.

Ông chủ Nghiêm hôn cậu.

Nghiêm Dung Chi hỏi: "Khỏe hơn chưa?"

Lâm Thù Văn cọ nhẹ lên gối đệm mềm mại, vẫn nhắm mắt như cũ.

Tai phải truyền đến tiếng cười trầm, cậu mím môi không nói.

Nghiêm Dung Chi nói: "Ta kêu người mang chút nước ấm tới đây, em lau mặt, rửa tay chân rồi ngủ tiếp."

Ra ngoài vào thời tiết nắng nóng mùa hè, cơ thể khó tránh khỏi sẽ ra chút mồ hôi, hơn nữa trên đường về, Lâm Thù Văn còn nôn ói, rửa sạch một chút rồi ngủ sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Chẳng mấy chốc có người lặng im mang hai bồn nước sạch vào phòng, Nghiêm Dung Chi sai người lui xuống, cầm lấy khăn mềm, nhúng nước, rồi lau mặt, tai, và cổ cho Lâm Thù Văn.

Thiếu niên hơi co rúm lại, nhưng vẫn không giãy giụa, cậu nhắm mắt thật chặt, để Nghiêm Dung Chi lau cho cậu, khăn ướt ngừng bên gáy, nam nhân vén lại mái tóc hơi ướt dính trên mặt Lâm Thù Văn.

Nghiêm Dung Chi cầm một cái khăn mềm khác, nhúng vào bồn nước, rồi nhẹ nhàng mở lòng bàn tay thiếu niên ra, chậm rãi lau sạch từ ngón tay mềm mại, dọc theo cổ tay, đến nửa cánh tay trong ống tay áo.

Lâm Thù Văn giống như con tôm bị luộc chín, khiến Nghiêm Dung Chi vừa thương vừa buồn cười.

Hắn nói: "Ta đi ra ngoài, em ngủ một giấc đi."

Tiếng đóng mở cửa vang lên, Lâm Thù Văn nghiêng mặt kề sát vào gối, gương mặt nhỏ khẽ động, ánh mắt sáng ngời, con ngươi ướt đẫm, làm gì còn chút buồn ngủ nào.

Cậu đặt ngón tay lên giữa mày, rồi như bị điện giật mà buông ra.

Trong lòng Lâm Thù Văn không hiểu sao có chút ngọt ngào, có rất nhiều tâm sự, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu đã không chịu nổi mà thiếp đi.

******

Hôm sau, Lâm Thù Văn dùng bữa sáng trong nhà.

Quản sự dẫn người dọn cháo và đồ ăn lên bàn, rồi vội vàng lui xuống.

Cậu uống nửa chén cháo, nhìn xung quanh, thấy quản sự lại đi ra, bèn hỏi: "Ông chủ Nghiêm không ăn sáng sao?"

Quản sự nói: "Chủ tử có việc cần xử lý, dặn tiểu tiên sinh cứ việc ăn trước."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...