Chương 51: 51
Cơn mưa nhỏ ướt át mang lại chút hơi ẩm cho khí hậu khô ráo nóng bức, báo hiệu tiết trời đã vào mùa thu bận rộn.
Ngoài đồng được nhuộm một màu lúa chín vàng ươm, lương thực được gieo trồng vào mùa xuân hè nay đã cao lớn, thôn dân vội vã thu hoạch, chuẩn bị lương thực tích trữ cho mùa đông lạnh giá sắp tới.
Vào mùa thu còn phải nộp thuế thêm một lần nữa, bởi thế thôn dân càng có thêm động lực.
Trời còn chưa sáng, nam nhân của mọi nhà đều ra ngoài, người phải lên núi thì lên núi, kẻ phải ra đồng thì ra đồng. Hồ nước gần đây còn được xả nước lần nữa, để người dân xung quanh có thể bắt được hai mùa cá tôm.
Từ ca nhi, Trịnh ca nhi, còn có ba đứa nhỏ Triệu gia cũng vì ngày mùa tới mà tạm thời không đến học chữ, Lâm Thù Văn dần dần rảnh rỗi hơn trước kia.
Gà con cậu mua lúc đầu xuân nay đã lớn, gà mái bắt đầu đẻ trứng, mỗi lần có thể thu được bốn năm quả. Hai con ngỗng càng lớn càng trắng trẻo, khỏe mạnh, dáng vẻ oai vệ, Lâm Thù Văn vẫn chưa định bán chúng đi, mà giữ chúng lại để canh cửa giữ nhà.
Nghiêm trạch có một trang trại rất lớn. Kể từ lúc Lâm Thù Văn dọn vào, Nghiêm Dung Chi đã gọi người đến đào một cái hồ nước ở vùng phụ cận sau núi.
Hồ nước sau núi đã được rào lại. Lâm Thù Văn không cần phải mang ngỗng ra ngoài cho chúng bơi mỗi ngày nữa, chỉ cần dắt chúng đến hồ nước hai lần, ngỗng lớn có thể tự mình nhớ đường đi.
Vì thế, hai con ngỗng từ cửa sau ra ngoài, chơi bời ở hồ nước cho đã, đến giờ sẽ về.
******
Lâm Thù Văn ăn sáng xong, đến thư phòng luyện chữ một lát, phác thảo vài kiểu dáng mới cho cây trâm.
Vụ mùa của mùa thu năm nay rất bội thu, sổ sách mới được đưa vào Nghiêm trạch rất nhiều, đã chất chồng thành một đống trên bàn sách, tất cả đều cần Nghiêm Dung Chi đích thân xem qua.
Lâm Thù Văn viết chữ xong, thấy Nghiêm Dung Chi trong chốc lát sẽ không xem xong sổ sách, bèn dựa vào bàn nhắm mắt nghỉ ngơi, qua một lúc lại cầm bánh ngó sen gần đó ăn, vô thức ăn nhiều quá, bụng có hơi khó tiêu.
Thế là cậu nảy ra ý định ra ngoài đồng đi dạo một chút.
Cậu nói: "Nghiêm Dung Chi, ta ra ngoài một lát nhé."
Nghiêm Dung Chi nhìn cậu, Lâm Thù Văn nói tiếp: "Xem thử có thể giúp đỡ được gì không, ta sẽ về trước giờ cơm chiều."
Nghiêm Dung Chi gật đầu: "Được, đi đường cẩn thận nhé."
Rồi dặn dò thêm: "Nếu trời mưa, ta sẽ đến đón em. Đừng dầm mưa về, cứ ở trong nhà Mạc Bố chờ là được."
Lâm Thù Văn ngoan ngoãn đáp: "Ừm."
Nhà cũ Lâm gia đã mời thợ đến tu sửa, thợ thủ công ra vào liên tục. Lâm Thù Văn không quen biết những người đó, nên hắn không bảo cậu đến đó chờ, để cậu đỡ phải thấy mất tự nhiên vì có người lạ.
Lúc ra ngoài sắc trời rất đẹp, cuối thu mát mẻ, Lâm Thù Văn lập tức ra đồng, đến cánh đồng của mình trước, kéo chiếc xe đẩy tay tới thu hoạch trái cây cùng rau củ đã chín mấy ngày nay, cũng thu luôn cả phần bên cạnh của Nghiêm Dung Chi. Số lương thực đủ để lấp đầy gần hết một căn phòng.
Bình luận