Chương 53: 53

Đêm thu dài tĩnh lặng, đã qua giờ dùng cơm tối.

Gió lạnh thổi tung rèm lụa, cửa sổ mở toang để mùi hương bay ra ngoài. Cơn gió thu thổi vào khiến thiếu niên đang mơ màng ôm đệm chăn dựa trên giường dần dần tỉnh lại.

Cửa bị người đẩy ra, Nghiêm Dung Chi bưng một chậu nước ấm vào nhà, thấy Lâm Thù Văn đã tỉnh táo hơn, bèn đặt chậu nước xuống rồi rút bấc đèn ra, ánh lửa lập tức sáng hơn rất nhiều.

Hắn rũ mắt, ánh mắt dừng trên đôi chân thiếu niên tùy ý co lại lộ ra khỏi đệm chăn, lòng bàn tay khẽ vuốt mắt cá chân, rồi cầm khăn mềm thấm nước ấm, nhẹ nhàng lau giúp Lâm Thù Văn.

Ban nãy lúc Lâm Thù Văn còn đang mơ màng đến mức không biết gì đã được nam nhân ôm vào trong ngực bôi thuốc, cậu nhìn chằm chằm tấm khăn mềm quấn quanh cổ chân, không khỏi co ngón chân lại, đến khi đối phương buông tay, mới hơi thả lỏng.

Nghiêm Dung Chi nói: "Buổi tối vẫn chưa ăn gì, em muốn ăn trên giường hay ra sảnh nhỏ?"

Lâm Thù Văn khàn giọng đáp: "Đi sảnh nhỏ."

Cậu khép lại quần áo, khom lưng chuẩn bị xuống giường mang giày, thì thấy nam nhân nửa ngồi xổm xuống trước mặt cậu, mang giày vớ vào cho cậu.

Cả mặt cùng cổ của thiếu niên đến giờ phút này vẫn còn đỏ hồng, vành tai phía sau lại nóng lên. Cậu vừa đứng dậy, eo cùng chân gần như chẳng còn sức lực nào.

Nghiêm Dung Chi đỡ cậu: "Đi được không em?"

Lâm Thù Văn mơ hồ đáp: "Đi được, ta tự mình đi."

Vòng qua bình phong, đi ra khỏi cửa phòng ngủ, đồ ăn cùng cháo nóng đã được bày sẵn trên bàn trong sảnh nhỏ.

Trên ghế đặt một cái đệm mềm mại, Lâm Thù Văn có hơi ngượng ngùng ngồi xuống, phía sau cũng không có cảm giác khó chịu hay không khỏe gì, cậu cầm lấy muỗng sứ trắng, yên tĩnh ăn vài ngụm cháo.

Tóc của cậu vẫn còn hơi ướt. Thấy thế, Nghiêm Dung Chi lấy một chiếc khăn bông sạch sẽ trên giá xuống, đứng phía sau, nhẹ nhàng, kiên nhẫn lau khô cho cậu.

Lâm Thù Văn nói: "Chàng cũng ngồi xuống ăn đi."

Nghiêm Dung Chi lau mồ hôi trên tóc thiếu niên, rồi ngồi xuống ăn cùng cậu trong chốc lát.

Sau khi có hơi no, Lâm Thù Văn không ăn nữa, trong tay có thêm một chén canh sâm.

Canh sâm dùng để bồi bổ, sau khi quấn lấy nhau hai lần, Nghiêm Dung Chi đều đút cậu uống.

Cậu muốn hỏi đối phương không uống sao? Nhưng nhớ lại, canh sâm bổ cơ thể, Nghiêm Dung Chi đã không cần bổ, nếu còn bổ nữa...

Lâm Thù Văn nhấp vài ngụm canh, tự nhắc nhở bản thân không thể suy nghĩ lung tung nữa.

Đệm giường và gối đều đã được thay mới, sau khi được xông bằng thảo dược thì có mùi hương nhè nhẹ, có tác dụng an thần.

Lâm Thù Văn ngồi ở bàn sách đọc sách khoảng một khắc, trời đã tối lắm rồi nên không chịu nỗi nữa. Cậu xoa nhẹ mắt, quay lại nằm xuống giường. Không lâu sau, Nghiêm Dung Chi đã tắm gội xong bước tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...