Chương 65: 65
Sau giờ Dậu (17h-19h), xe ngựa xuất phát từ Nghiêm trạch đi vào thành.
Lâm Thù Văn dựa trên đệm, vừa mới tỉnh ngủ không lâu, hãy còn mơ màng, chỉ chốc lát sau lại nhích từ đệm sang bả vai nam nhân.
Nghiêm Dung Chi ôm cậu ngồi vững, một tay khác mở hộp đồ ăn ra, lấy một miếng bánh mây (*) đưa đến bên miệng cậu.
(*) bánh mây (云片糕): một loại bánh truyền thống đặc sản của Giang Tô, Mai Châu, Quảng Đông, v.v. Tên gọi này xuất phát từ những lát bánh mỏng, trắng. Kết cấu bánh mềm ẩm như mỡ đông đặc, có thể bảo quản lâu dài mà không bị cứng. Bánh mây sử dụng nhiều loại nguyên liệu khác nhau và được chế biến tỉ mỉ. Nguyên liệu chính bao gồm gạo nếp, đường, mỡ lợn, hạnh nhân, mè, gia vị, v.v. (theo Baidu)
"Ăn một chút lót dạ."
Lâm Thù Văn nói: "Không đói."
Nhưng Nghiêm Dung Chi đưa đồ đến miệng, cậu vẫn ăn.
Vào trong thành, Nghiêm Dung Chi dẫn Lâm Thù Văn tìm một tửu lầu để ăn cơm trước.
Những gia đình có điều kiện vào dịp Tết sẽ dìu già dắt trẻ ra tiệm ăn, cho nên tửu lầu thêm vào không ít món ăn đặc trưng mới, còn thêm cả canh, bánh gạo và mấy món ăn nhẹ, giá cả tự nhiên cũng tăng lên một chút.
Nghiêm Dung Chi chọn phòng riêng trên lầu, không gọi mấy món dầu mỡ và thịt, chỉ gọi mấy món ăn bình thường với gia vị nhẹ, vừa phải. Lâm Thù Văn ăn không quen mấy món dầu mỡ, nhạt quá thì lại không thỏa mãn.
Ăn no khoảng năm sáu phần, Lâm Thù Văn đặt chén đũa xuống, bưng nửa chén canh gà nấm bên cạnh lên, chậm rãi uống.
Nghiêm Dung Chi dùng khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng cho cậu, Lâm Thù Văn nói: "No rồi."
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.
Mấy ngày Tết đều không cấm việc đi lại vào ban đêm, phố lớn ngõ nhỏ vô cùng nhộn nhịp, người bán hàng rong la hét mời chào, còn có người biểu diễn xiếc, ảo thuật. Hoa đăng được thắp lên khắp nơi, nhà nào cũng sáng đèn. Người đi đường tụ tập cùng nhau tham quan, có người nán lại ven đường, cũng có người đi về phía hội đèn lồng.
Lâm Thù Văn theo Nghiêm Dung Chi ra khỏi tửu lầu. Xung quanh người đến người đi, có lẽ lo bị lạc nhau trong đám đông, cổ tay dưới tay áo vẫn luôn được đối phương nắm trong lòng bàn tay dắt đi.
Đi ngang qua sạp bán mặt nạ, Nghiêm Dung Chi dừng lại mua một chiếc mặt nạ tai mèo, đeo lên cho Lâm Thù Văn, sẵn tiện hỏi chủ quán hội đèn lồng năm mới được tổ chức ở con phố nào.
Chủ quán nhiệt tình chỉ đường cho hai người. Lâm Thù Văn sờ tai mèo trên mũ, Nghiêm Dung Chi bảo vệ cậu ở ven đường, vừa đi vừa mỉm cười khen ngợi: "Đẹp lắm."
Mấy đứa nhỏ đi ngang qua, nhìn thấy tai mèo trên đầu Lâm Thù Văn, không nhịn được nhìn với ánh mắt hâm mộ.
Cậu cuống quít cúi đầu, vùi mặt vào bả vai nam nhân, lặng lẽ hỏi: "Tóc ta bị rối hả?"
Nghiêm Dung Chi duỗi tay, vuốt nhẹ mái tóc sau lưng cậu: "Không rối."
Thiếu niên rất chú trọng hình tượng bên ngoài lúc này mới ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp láng sánh ngời, vừa thẹn thùng vừa pha lẫn chút hưng phấn.
Bình luận