Chương 78: 78

Lâm Thù Văn mang theo lễ vật đến viếng mộ cha mẹ ruột của cậu.

Mộ bị bỏ hoang một năm, cỏ dại mọc tràn lan, gần như cao hơn cả cậu.

Dù chưa từng gặp mặt cha mẹ, cũng chưa từng sống cùng bọn họ, không biết tính cách và phẩm hạnh của họ ra sao, nhưng người đã chết thì cơ thể cũng mất, cuối cùng chỉ còn lại một nắm đất vàng. Đến khi mọi người đều quên mất bọn họ, thế gian này sẽ thật sự chẳng còn chút dấu vết nào về họ nữa, hoàn toàn biến mất.

Lâm Thù Văn luôn luôn khoan dung với mọi người, nhưng khi nhìn thấy mộ cha mẹ hoang phế, trong lòng không khỏi cảm thấy chút tức giận và bất lực.

Cậu thở dài, yên lặng cầm cuốc sắt nhổ sạch cỏ dại xung quanh.

Nghiêm Dung Chi kéo cậu sang một bên: "Đứng yên, đừng nhúc nhích."

Cỏ dại mọc um tùm, không biết bên trong có thể có tổ ong rừng nào không. Nếu không cẩn thận giẫm phải, bị một đàn ong tấn công thì không phải chuyện nhỏ, nếu nghiêm trọng có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi nói rõ tính nghiêm trọng của chuyện này cho Lâm Thù Văn, lúc này thiếu niên mới yên tĩnh đứng trong phạm vi an toàn mà Nghiêm Dung Chi đã vẽ ra cho cậu.

Nghiêm Dung Chi nhờ thôn dân ở gần chân núi hỗ trợ dọn dẹp cỏ dại xung quanh. Thôn dân sinh sống ở đây lâu năm, nên họ có kinh nghiệm trong việc này.

Thôn dân tay chân nhanh nhẹn, có đủ đồ nghề để đối phó với ong rừng, không đến một canh giờ đã dọn sạch khu mộ.

Nghiêm Dung Chi trả thù lao cho thôn dân, bọn họ cười ha hả xuống núi, còn nói: "Nếu gia có việc, lần sau nhớ tìm chúng ta nhé."

Cha mẹ Lâm Thù Văn lúc đó được chôn cất vội vã, hai người chết bên ngoài vì lũ lụt, không có người thân thích chăm sóc, nên tang lễ cũng không được tổ chức.

Mộ này là do gia đình đã từng chịu ơn xây. Lúc ấy lũ lụt hoành hành, mọi người đều gặp nguy hiểm, chẳng thể giúp được bao nhiêu, ngay cả một cái quan tài tử tế cũng không mua nổi, chỉ đành tìm đại một tảng đá coi như mộ bia, khắc tên lên coi như xong.

Lâm Thù Văn quỳ trên bùn đất, nhìn Nghiêm Dung Chi đốt rất nhiều giấy tiền vàng bạc cùng quần áo giấy, thậm chí còn đốt hơn chục căn nhà.

Lâm Thù Văn trước tiên giới thiệu bản thân với cha mẹ, nói tên, tính cách của cậu, công việc hiện tại, cuộc sống rất tốt, còn lập gia đình. Sau đó giới thiệu Nghiêm Dung Chi với họ, lặp lại theo những lời mình vừa nói với một thái độ nghiêm túc.

Nghiêm Dung Chi đưa cho cậu một xấp giấy tiền vàng mã, tiếp lời cậu.

Giọng nói trầm ấm của nam nhân mang lại cho người ta cảm giác an toàn, đáng tin cậy. Hắn trò chuyện với trưởng bối mấy câu, kể lại tình hình gần đây của mình và Lâm Thù Văn, cuối cùng đưa ra một lời hứa hẹn.

Nghiêm Dung Chi hi vọng vợ chồng họ Lâm có thể yên tâm giao Lâm Thù Văn cho hắn, để hai người cũng cảm thấy yên lòng hơn ở thế giới bên kia.

Ông Lâm đến làm công ở nhà địa chủ, nhân cơ hội này lén nhìn Lâm Thù Văn, nghĩ rằng chắc họ cũng nhớ đứa con trai này. Còn về lý do bọn họ đánh tráo, người trong cuộc đã không còn, chẳng còn cách nào tìm ra chân tướng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...