Chương 79: 79

Thôn dân bàn tán xôn xao, nghe vậy, Lâm Quảng Lương ngượng ngùng cười.

"Đâu có, Thù Văn là con của Lâm gia... Sao có thể đuổi nó đi được?"

Thôn dân nói: "Lâm gia này đâu phải Lâm gia kia."

Lâm Quảng Lương nhớ lại lúc ban đầu tiễn Lâm Thù Văn đi, có thu xếp quần áo cho cậu, còn cho bạc, sao có thể nói là vô tình đuổi đi được?

Thế là ông ta thẳng lưng, lắc lắc tay, giải thích nói: "Chỉ là hiểu lầm thôi, bây giờ không tới đón nó."

Thôn dân suy nghĩ: "Nghèo ở chốn phồn hoa không ai hỏi, giàu nơi núi thẳm lắm họ hàng xa (*)."

(*) Bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân (贫居闹市无人问, 富在深山有远亲): giàu là họ, khó là dưng. Đây là một câu trong "Tăng Quảng Hiền Văn, một quyển sách bao gồm nhiều ngạn ngữ dân gian phản ánh đời sống tâm lý của người dân Trung Quốc trong xã hội xưa, là sự thể hiện tư tưởng của Nho Giáo, Đạo Giáo, Lão Giáo.

Lâm Quảng Lương dứt khoát ngồi xuống, một hai phải cùng thôn dân nói rõ một lần.

"Cũng không thể nói vậy được. Thù Văn tuy là con nuôi, nhưng đã nuôi nó mười mấy năm, tình cảm vẫn có."

Ông ta bèn chuyển đề tài, hỏi: "Mới nãy các ngươi gọi nó là tiên sinh à?"

Thôn dân gật đầu: "Chúng ta đều gọi cậu ấy là tiểu Lâm tiên sinh."

Lâm Quảng Lương muốn tìm hiểu thêm một chút, bèn lấy mấy bao bánh mứt táo đường đỏ trên xe ngựa xuống, lần lượt phát cho từng người.

"Là ý gì?"

Bắt người tay ngắn (*), thôn dân nhận một bao bánh mứt táo đường đỏ thì ngượng ngùng không dám lớn tiếng ồn ào, ngồi xuống cái ghế dài làm bằng cành cây khô gần đó, trả lời: "Tiểu Lâm tiên sinh có tâm địa lương thiện, không chỉ giúp người trong thôn viết thư, còn dạy bọn nhỏ biết đọc biết viết, thu tiền cũng thấp hơn vị Phùng tiên sinh bên thôn Hạnh Hoa (**). Vị Phùng tiên sinh kia mắt cao hơn đầu, lão chướng mắt những đồ mà chúng ta cho lão, ngày xưa nhờ lão viết giùm phong thư, còn phải nghe lão cằn nhằn."

(*) Nguyên câu là bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, nghĩa là ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.

(**) trong QT là thôn Đào Hoa nhưng mà mấy chương trước là thôn Hạnh Hoa nên mình xin phép sửa lại nhé.

Một thôn dân khác phụ họa: "Đúng đúng, Phùng tiên sinh nói mấy lời lẽ hoa mỹ, chúng ta nghe không hiểu, nhưng đại khái cũng cảm nhận được sự cay đắng trong đó. Dù sao trong vùng này có mỗi Phùng tiên sinh là người đọc sách, ông ta chướng mắt ai, khinh thường ai thì người đó cũng chẳng làm được gì."

Lâm Quảng Lương từ thôn dân biết được, Lâm Thù Văn ở trong thôn dạy học, còn viết thư giúp thôn dân. Việc này trong thành chẳng phải chuyện gì mới mẻ, nhưng ở trong thôn này, thanh danh của Lâm Thù Văn được lan truyền khắp nơi. Trong lòng Lâm Quảng Lương có hơi lâng lâng, như thể chính ông ta là người được ca ngợi.

Người một khi có tiền trong tay, cuộc sống khá hơn, thì không chỉ đơn thuần thỏa mãn với việc kiếm tiền nữa, mà sẽ muốn quyền thế, muốn thanh danh của mình được người người ca tụng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...