Chương 63: 63
Sau khi ra khỏi thang máy, cùng bước vào hành lang phòng khách trên tầng cao của khách sạn, Cừu Dịch cũng chẳng giả vờ là người quân tử nữa, trực tiếp ấn Đoạn Ứng Hứa vào tường.
Hắn véo cằm Đoạn Ứng Hứa, ra hiệu cho anh cúi đầu xuống, rồi hơi nhón chân, áp sát Đoạn Ứng Hứa, dùng môi nhẹ nhàng mơn trớn đôi mắt đang nhắm nghiền vì hồi hộp của anh.
Đoạn Ứng Hứa chẳng biết làm gì với cách hành xử của Cừu Dịch, rõ ràng mũi tên đã lên dây cung rồi mà vẫn cứ muốn trêu chọc kích thích anh.
Anh thà rằng Cừu Dịch đối xử với mình thô bạo hơn, hoặc là chính mình chủ động tấn công cướp đoạt Cừu Dịch. Nhưng khi sự việc đã đến nước này, anh lại phát hiện ra mình chỉ có thể vô điều kiện mà để Cừu Dịch kiểm soát tất cả.
Anh không còn chống cự nữa, mà vươn tay ra, ôm lấy vòng eo gầy gò nhưng đầy sức mạnh của Cừu Dịch.
"Không có chìa khóa." Lúc này, Đoạn Ứng Hứa bỗng lên tiếng.
Cừu Dịch hạ thấp trọng tâm cơ thể, tì trán vào trán Đoạn Ứng Hứa, cười khúc khích: "Muốn gọi người mang lên không?"
"... Anh không biết số điện thoại của người phụ trách khách sạn." Đoạn Ứng Hứa mím môi.
Cừu Dịch đặt tay lên lòng bàn tay Đoạn Ứng Hứa, nắm lấy tay anh, dùng nó vuốt ve gương mặt mình. Hiếm khi hắn dịu dàng như nước thế này, nhẹ giọng đáp: "Vậy về khách sạn đoàn phim đặt nhé? Hoặc chúng ta xuống tầng trệt tìm lễ tân, đặt một phòng."
Đồng tử Đoạn Ứng Hứa hơi rung động, không biết là vì ám chỉ trong lời nói của Cừu Dịch mà hồi hộp, hay đơn thuần là vì phấn khích.
Chỉ là...
Ngay khi hai người chuẩn bị di chuyển tiếp, điện thoại của Đoạn Ứng Hứa lại không đúng lúc reo lên.
Giọng hát cao vút hơi sai tông của Cừu Dịch vang vọng trong hành lang.
Cừu Dịch: "..." Đây là màn xử tội công khai khẩn cấp gì đây?
Đoạn Ứng Hứa nhíu mày, thô bạo lôi điện thoại ra, định quăng nó xuống đất để triệt tiêu âm thanh bằng phương pháp vật lý. Thấy vậy, Cừu Dịch vội ngăn anh lại, giật lấy điện thoại từ tay Đoạn Ứng Hứa.
"Xem ai gọi cho anh đi," Cừu Dịch giải thích, "Lỡ là chuyện gấp thì sao?"
Giọng điệu Đoạn Ứng Hứa có chút không hài lòng: "Bây giờ là giờ nghỉ, tạm thời không xử lý công việc."
Cừu Dịch véo má anh, cười nói: "Anh là trẻ con à? Sao lại thích giận dỗi thế?"
Đoạn Ứng Hứa không nói gì nữa, chỉ là trong ánh mắt lại dâng lên chút không vui.
Cừu Dịch để Đoạn Ứng Hứa dựa vào vai mình, vừa nhẹ nhàng vuốt ve gáy anh để an ủi, vừa nhấn nút nghe, bật loa ngoài, đưa điện thoại đến gần tai Đoạn Ứng Hứa để anh có thể nói chuyện với người gọi đến.
Một giọng nói hơi hoảng hốt vang lên từ điện thoại: "Anh họ ơi!"
Là Đoạn Thăng Vinh.
Đoạn Ứng Hứa khép hờ mắt, âm thầm quyết định sau Tết sẽ ép Đoạn Thăng Vinh đi du học nước ngoài để 'trau dồi kiến thức'!
Bình luận