Chương 12: 12

Ba người kia vẫn còn chưa tỉnh lại, ngược lại Trần Thọ, người đã chịu hết những hành hạ tối qua lại tỉnh dậy trước. Tin tức tố trong không khí trải qua một đêm vẫn còn chưa tan đi.

Cậu vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Tông Trạch Thịnh, sợ tới mức mày cũng cau chặt lại, dựa lên thân thể cường tráng của Mạnh Tân Phàm. Chân của cậu cũng bị hai người đè lên.

Trần Thọ muốn đứng dậy, eo lại đau nhức như vừa mới một hơi cày hết tám mẫu ruộng. Trần Thọ cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, mong muốn rời đi dưới tình huống bọn họ chưa tỉnh.

Vừa mới bò đến cuối giường, Trần Thọ nhẹ nhàng thở ra, kết quả vừa mới ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt sáng ngời đầy thần thái của Khương Chính Minh.

Trần Thọ"...".

Cậu hoảng sợ mà nhìn dương vật thô to đang cương cứng của Khương Chính Minh cùng với hắn đang đi tới, kẹp cậu dưới nách rồi mang cậu sang bên giường hắn.

Khương Chính Minh nằm ở trên giường, đặt Trần Thọ tứ chi bủn rủn ở trên người mình, ấn đầu Trần Thọ dựa vào lồng ngực của mình.

Hai người trần trụi nửa người dưới dán chặt lấy nhau, cảm giác da thịt chạm nhau khiến cho Trần Thọ nổi lên một tầng da gà.

Khương Chính Minh thưởng thức bàn tay của cậu, xem xét những dấu vết trên người cậu, ngón tay đảo qua dấu răng ở đầu vai, nhỏ giọng nói bên tai cậu:

"Của tôi, của tôi, tôi..."

Vừa nói, ngón tay vừa xoẹt qua dấu hôn trên lưng, dấu răng trên đùi, lại dùng chân tách hai chân của Trần Thọ ra sờ sờ lên phần bên trong đùi tràn ngập dấu hôn kia.

Tuy rằng Khương Chính Minh không phải người tiến vào trong thân thể của Trần Thọ nhiều nhất. Nhưng lại là người để lại nhiều dấu vết nhất.

Cái ót của Trần Thọ vừa ngứa vừa đau, suy yếu mà mắng một câu: "Cậu là chó hả."

Khương Chính Minh hôn một cái lên khuôn mặt cậu, vui vẻ "Gâu" một tiếng.

Trần Thọ không còn sức chửi mắng, cậu nằm trên người Khương Chính Minh cũng rất thoải mái, ngoại trừ việc hai người đều trơn bóng khiến cho cảm giác có chút kì quái.

Khương Chính Minh dùng cái mũi cọ cọ lên thái dương của cậu, cọ đến mức Trần Thọ đang muốn nghỉ ngơi cũng thấy phiền lòng, đè nặng thanh âm mắng một câu: "Nghỉ một chút đi."

Khương Chính Minh dùng hạ thân chọc chọc cậu, khẩn cầu mà nói: "Làm thêm một lần có được không?"

Trần Thọ vốn dĩ chẳng có đường sống mà từ chối, bởi vì Khương Chính Minh nói xong thì đã vươn đôi tay sờ đến mông cậu, ngón tay nhắm vào hậu huyệt mà chui vào.

Hậu huyệt sau một đêm sử dụng quá độ vẫn rất mềm mại, có chút nhạy cảm, bởi vậy khi Khương Chính Minh tiến vào khoang sinh sản thoáng đâm chọc vài cái Trần Thọ đã muốn rên rỉ.

"A ha... a..ưm" Hậu huyệt của Trần Thọ bị những ngón tay chọc vào rút ra trong khoang sinh sản làm phát ra những tiếng rên rỉ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...