Chương 101: 101

Cảnh đêm sông Chử Giang rất đẹp, đặc biệt là hôm nay, có thể thấy bầu trời đầy sao và trăng sáng, còn cả làn gió ẩm thổi vào tâm trí mỗi người.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi trên boong tàu tầng một ngắm cảnh sông, tiếng nước không ngừng vỗ bờ, tung lên chút bọt nước, mặt sông nhìn như bình lặng nhưng thật ra bên trong lại rất mãnh liệt.

Ánh trăng chiếu vào mặt sông khiến sóng nước lấp lánh, Tiêu Chiến ngắm đến mê mẩn, Vương Nhất Bác bước tới, giơ lên một chai rượu vang đỏ cho Tiêu Chiến.

Bên trên chỉ toàn tiếng Anh, Tiêu Chiến nhìn không hiểu, nhưng nhìn năm liền biết là đồ tốt.

Nhưng......

Tiêu Chiến nhìn chai rượu một lát, hơi ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn chú Vương.

"Vương tiên sinh, gần đây dạ dày em không thoải mái, có lẽ không thể uống rượu, anh uống đi, em uống nước lọc là được."

Vương Nhất Bác hơi khựng lại, anh buông chai rượu rồi ngồi xổm bên cạnh Tiêu Chiến, tay xoa xoa bụng cậu.

Có thể do gió đêm lạnh, vốn tay chú Vương hơi lạnh mà giờ chạm lên, Tiêu Chiến lại thấy hơi ấm áp.

Vương Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến vào bên trong, anh đặt lại chai rượu lên giá rồi lấy mấy quả cam trong tủ lạnh ra.

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác ngâm cam vào nước muối ấm, sau đó lại lên tầng hai lấy chăn, rồi xuống cởi giày cho Tiêu Chiến để cậu ngồi lên sofa, sau đó đắp chăn cho cậu.

Chú Vương đắp chăn xong liền hôn trán Tiêu Chiến, vuốt nhẹ tóc cậu, trong mắt có chút áy náy nhàn nhạt.

Chú Vương đang áy náy vì không chăm sóc tốt cho mình sao?

Tiêu Chiến thấy lòng mình mềm nhũn, khẽ an ủi, "Không sao đâu Vương tiên sinh, bệnh vặt thôi, em uống thuốc là ổn."

"Chiến Chiến." Vương Nhất Bác kéo tay Tiêu Chiến, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cậu.

Ngâm cam xong, Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác đứng dậy, sau khi cởi áo khoác, anh đứng bên bàn bếp vớt cam ra, rửa sạch lần nữa.

Chú Vương nhẹ nhàng bóc cam, lại lưu loát lấy dao cắt. Sau nữa thì anh bỏ thịt quả vào máy xay nhuyễn, bỏ thêm chút nước rồi đun nóng lên, sau đó mới đổ ra ly cho cậu.

Hai ly nước cam màu sắc rất đẹp, Tiêu Chiến nhìn chú mình lấy mật ong ra, cho mật ong vào ly, khuấy kỹ rồi mới mang qua.

Anh ấy đã thay rượu đỏ bằng nước cam, cầm trên tay còn rất ấm áp.

Tâm trạng Tiêu Chiến lập tức tốt lên, Vương Nhất Bác cầm ly nước cụng ly với cậu.

Chú Vương pha nước cam rất ngon, Tiêu Chiến cảm thấy mật ong và quả ngọt tới mức thấm cả vào lòng mình, cảm giác dạ dày không khoẻ cũng bớt đi rất nhiều, Tiêu Chiến một hơi uống hết một ly, vậy mà không hề thấy buồn nôn.

Vương Nhất Bác đưa ly của mình cho Tiêu Chiến, sau đó cầm ly rỗng đứng dậy pha tiếp, thấy Tiêu Chiến thích, Vương Nhất Bác lấy hết hoa quả trong tủ lạnh ra.

Tiêu Chiến cầm ly nước, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn Vương Nhất Bác bóc vỏ cam.

Vỏ cam cũng không phải rất dễ bóc, Tiêu Chiến thấy chú mình đột nhiên nhắm mắt để quả cam xuống, hình như bị nước bắn vào mắt, Vương Nhất Bác chớp chớp mắt vài cái rồi tiếp tục pha.

Tiêu Chiến vốn định qua giúp, nhưng khi nhìn anh chớp mắt, tâm cậu mềm nhũn, ngơ ngẩn nhìn người đàn ông ấy rồi cười ngây ngô.

Chú Vương thật giống như thần tiên.

Đợt nước ép thứ hai đã ra lò, lần này còn có cả chút nước ép táo, vị càng ngọt thanh.

Uống xong lượt thứ hai, Tiêu Chiến ôm ly, ợ một tiếng nho nhỏ.

Ôi no quá.

Ánh mắt Vương Nhất Bác dịu dàng sờ sờ tóc Tiêu Chiến, lại rót thêm một ly nước ấm cho cậu, sau đó vô cùng chu đáo rửa sạch máy ép cùng mấy đồ vật linh tinh xung quanh.

Chú Vương rất khoẻ, đương nhiên rửa đồ cũng rất sạch sẽ, Tiêu Chiến ngồi trên sofa nhìn anh làm việc, bỗng nhiên cảm thấy thực hạnh phúc.

Mình chẳng cần làm gì mà cũng có thể uống nước cam ngon lành, không cần quét phòng bếp, không cần lau sàn phòng, cũng không cần đổ rác, thành phẩm đưa lên tận miệng.

Cảm giác này thực tốt, nhưng có lẽ do không quen nên Tiêu Chiến có hơi không ngồi yên nổi.

"Vương tiên sinh, để em qua giúp anh nhé?" Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác đang chăm chú lau bàn.

"Xong rồi." Vương Nhất Bác tăng tốc, anh lau bàn sạch tinh tươm sau đó rửa tay, quay lại sofa ngồi cùng Tiêu Chiến.

"Vương tiên sinh giỏi quá, cái gì anh cũng làm được." Tiêu Chiến bắt đầu khen ngợi, cậu nghĩ sau này chắc sẽ còn nhiều lần như vậy nữa.

Chú Vương giống như một kho báu, càng khám phá lại càng kinh hỉ.

Thiếu niên cười ngọt ngào, nhưng Vương Nhất Bác chỉ chà chà tay mình rồi sờ lên bụng cậu.

Tiêu Chiến hào phóng vén áo lên, cho chú Vương xem bụng nhỏ đã uống no căng của mình, Vương Nhất Bác nhìn làn da tuyết trắng trước mặt, cổ hơi đỏ lên.

Đặt tay lên bụng Tiêu Chiến, không lạnh như trước nữa rồi, có lẽ vì đã uống no mà còn hơi phồng lên.

Tiêu Chiến nhìn bàn tay chú Vương đặt lên bụng mình, trong lòng không hiểu sao lại xúc động, muốn anh làm nhiều hơn nữa.

Uống no rồi lại nghỉ ngơi một chút, hai người ngắm bầu trời đêm qua khung cửa kính, ở thế giới kia của Tiêu Chiến, bầu trời đêm cực tối, đó đáng ra là một thiên hà lộng lẫy, có thể ngắm sao nhiều hơn ở đây.

Nhưng nếu để Tiêu Chiến đánh giá, cậu vẫn thích ở đây hơn.

Ở thế giới kia của Tiêu Chiến, ban đêm biểu trưng cho nguy hiểm, tiếng gió rít vang lên như thể khắp nơi đều có tang thi gào rống, cỏ cây hoa lá bị gió thổi rung động, chỉ cần có động tĩnh mạnh hơn là đã có thể khiến mọi người gắt gao nhìn chằm chằm nơi đó, sợ đến toát mồ hôi lạnh toàn thân.

Ban đêm ở đây không lạnh như vậy, không có những gương mặt gớm giếc của tang thi, không có nước miếng tanh hôi của động vật biến dị, chỉ có đồ ăn phong phú, có nhà cửa kiên cố ấm áp, có tiếng cười vui vẻ của nhân loại, còn có.....

Tiêu Chiến quay đầu nhìn Vương Nhất Bác, thấy chú Vương đang hờ hững ngắm sao trời, như thể một thế kỷ đã trôi qua, cùng với một tầng lớp cảm xúc xa lạ không thể xuyên thấu.

Loại cảm xúc xa lạ này có lẽ là do bệnh của anh ấy, hiện thực này và mảnh đất màu xám trong giả thuyết kia có lẽ đã khiến anh ấy cảm thấy xa cách.

Dường như cảm giác được thiếu niên đang nhìn mình, ánh mắt Vương Nhất Bác hơi đổi, dường như cảm xúc trong lòng anh đã lắng xuống, đôi mắt màu đen cũng có ánh sáng hơn.

Hai người nhìn nhau, rồi giống như hai cực của nam châm vô tình hút lấy nhau vậy, đầu tiên là hôn nhẹ, sau đó là môi lưỡi dây dưa, triền miên không rời.

Ánh trăng luôn có một ma lực thần kỳ, có thể nhiễu loạn tâm trí người khác, khơi dậy những ham muốn bản năng của con người.

Nhưng hôm nay Tiêu Chiến không thể bị mê hoặc được.

"Vương tiên sinh......" Tiêu Chiến khẽ đẩy Vương Nhất Bác ra, vừa định nói hôm nay không được, nhưng có lẽ là vì vừa mới uống mật ngọt nên sau khi hai người tách ra, giữa môi răng liền có một sợi tơ mỏng ở giữa rồi nhanh chóng đứt lìa.

Tiêu Chiến lập tức phì cười, cười như ngỗng kêu vậy.

Vương Nhất Bác còn không hiểu đang có chuyện gì, ngơ ngác nhìn Tiêu Chiến.

"Vừa rồi, vừa rồi....." Tiêu Chiến cười thở hổn hển chuẩn bị làm mẫu lại cho Vương Nhất Bác, vì thế cậu lại nhào lên, lần nữa hôn lên môi anh, còn lớn mật vươn đầu lưỡi thăm dò vào miệng anh.

Vương Nhất Bác đỡ eo Tiêu Chiến, đáp lại nhiệt tình của thiếu niên.

Thăm dò được hai phút, Tiêu Chiến đã quên vừa rồi mình định làm gì, đầu lưỡi nghịch ngợm lướt qua hàm răng của Vương Nhất Bác, còn cúi xuống hôn yết hầu anh.

Cảm giác được Nhất Bác nhỏ đang hưng phấn, Tiêu Chiến giật mình, rời khỏi nụ hôn của anh.

"Hôm nay......hay là......" Tiêu Chiến suy nghĩ một lát, liếm liếm môi.

Có ai chưa từng ăn kem chứ!

Lúc mới tới thế giới này, Tiêu Chiến không có tiền, lại thèm nên còn ăn chung kem với Tề Trừng, hai người bẻ que kem ra, Tiêu Chiến luyến tiếc nên chỉ liếm liếm, sau đó cũng cắn ăn, nhưng cậu vẫn nhớ rõ làm thế nào để liếm cho kem tan ra.

Quan trọng là phải phối hợp với cả tay, hơn nữa không được để răng chạm vào.

Chờ khi Tiêu Chiến đứng lên, đầu tóc hai người đã rối bù, Tiêu Chiến xoa khoé miệng, không biết vì sao mà đầu lưỡi còn cảm nhận được chút ngọt ngào.

Là nước cam vừa rồi chăng?

Cổ Vương Nhất Bác đỏ như sắp cháy, vừa đứng dậy muốn bước đi đã phải vịn vào sofa, hơi thở rất bất ổn.

Tiêu Chiến nhanh nhẹn đỡ anh, có hơi áy náy, vừa nãy hình như mình hơi quá thật rồi.

Ai mà ngờ kem nhiều nước thế chứ.

Tiêu Chiến ngồi nghỉ ngơi cùng Vương Nhất Bác một lúc, sau đó còn cầm lược chải lại tóc cho anh.

Cổ Vương Nhất Bác đỏ hồng, tới mức ngực cũng đỏ, anh chậm rãi ổn định hơi thở, trên mặt cũng có màu hồng nhàn nhạt.

Tiêu Chiến đi cất lược, nhân tiện súc miệng.

Tối muộn hôm đó hai người mới rời khỏi du thuyền, nếu không phải nơi này cách trường học với công ty quá xa thì cậu còn muốn ngủ ở đây một đêm.

Chú tài xế không nhịn được, cứ liên tục nhìn kính chiếu hậu.

Lúc tới thì thiếu niên gối lên bả vai người đàn ông, lúc về thì người kia dựa lên đỉnh đầu thiếu niên.

Đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ?

Về tới nhà thì cũng đã muộn, hai người vội vàng rửa mặt rồi lên giường, lúc Tiêu Chiến sắp ngủ thì thấy Vương Nhất Bác khẽ nhéo tay mình, cậu quay sang, thấy anh chẳng hề buồn ngủ, còn chớp chớp mắt với cậu.

Tiêu Chiến tiến sát lại gần tai Vương Nhất Bác, cố ý mở miệng hỏi, "Vương tiên sinh còn muốn sao?"

Dưới ánh trăng, đôi mắt Vương Nhất Bác hơi sáng lên.

Giờ thì đến lượt Tiêu Chiến kinh ngạc rồi, bình thường lúc hai người họ chơi trò chơi cũng chỉ cần hai ba lần là đủ, hôm nay anh ấy đã ít nhất bốn lần rồi.

Mà vẫn còn muốn?

"Không tốt cho sức khỏe đâu." Tiêu Chiến nghiêm túc nói.

Vương Nhất Bác không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Tiêu Chiến, con ngươi dưới ánh trăng thực khẩn thiết.

Tiêu Chiến hít sâu một hơi, chui vào dưới ổ chăn.

Sáng hôm sau, Tiêu Chiến phấn chấn đi học, chỉ có Vương Nhất Bác hơi mất tập trung, ánh mắt phiêu tán, còn mang ý cười nhợt nhạt, thư ký Lý gọi mấy lần anh mới nhìn sang.

Thư ký Lý phải mất cả tiếng mới mời được tổ tông này lên xe, thân mệt tâm khổ.

Cuộc sống thực sự càng ngày càng khó khăn đây.

Tài xế đưa Tiêu Chiến tới trường học, Tiêu Chiến giả bộ đi vào, chờ tài xế đi khuất, cậu lập tức chuyển hướng đi bệnh viện.

Đăng ký, xếp hàng, gặp bác sĩ, thanh toán hóa đơn, lấy máu, chờ đợi hai ba tiếng đồng hồ, Tiêu Chiến chỉ có thể về lớp trước, đợi đến 2h30 chiều rồi lại đến bệnh viện.

Bác sĩ còn chưa tới, Tiêu Chiến ngồi bên ngoài, lòng hồi hộp như thể chờ phán quyết của tòa án, chỉ đành lấy điện thoại ra lướt lung tung cho đỡ căng thẳng.

Có hai người đang xếp hàng trước Tiêu Chiến, trong đó có một cô gái trẻ đã nhận được kết quả, đang tới tìm bác sĩ, bên cạnh còn có một người đàn ông trẻ tuổi và một người phụ nữ trung niên.

"Bác sĩ không tới, chúng ta đi thôi." Cô gái đứng lên, có hơi lo sợ bất an.

"Chờ thêm chút đã." Người phụ nữ trung niên giữ chặt cô, "Vất vả lắm hai con mới thu xếp được thời gian buổi chiều, cần phải tranh thủ giải quyết xong xuôi."

"Đúng đó em yêu." Người đàn ông trẻ tuổi nắm chặt tay cô, vẻ mặt hơi lo lắng, "Em khó khăn lắm mới xin nghỉ được, đứa bé này lại tới không đúng lúc, em sắp lên chức chủ quản, anh thi đỗ nghiên cứu sinh, giờ mà có con chẳng phải sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp của em và việc học của anh sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...