Chương 123: Thế Sao Không Cưới Người Khác

Âm cuối của cậu thiếu niên hơi hếch lên, tựa như một cây móc nhỏ treo trong lòng, không ngừng trêu chọc.
Chồng.
Gọi chồng.
Tiêu Chiến thấy cổ Vương Nhất Bác dần lan tràn màu hồng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Màu đỏ cứ thế lan ra, ngày càng đậm, tựa như ráng đỏ lúc chạng vạng, ánh chiều tà nơi chân trời.
"Chồng ơi?" Tiêu Chiến thử thăm dò lại gọi một tiếng.
Vương Nhất Bác hơi nghiêng đầu, hàng mi dày càng thêm lộ rõ, yết hầu khẽ lăn lộn, phát ra một tiếng từ có chút khàn khàn.
Như có một cọng lông vũ nhẹ nhàng gãi qua trái tim, Tiêu Chiến ôm cổ Vương Nhất Bác, không thuận theo không buông tha.
"Chồng ơi?"
"Ừ" Vương Nhất Bác khẽ nói, cổ càng đỏ hơn, mặt mày hơi trầm xuống.
"Chồng à!" Tiêu Chiến cắn nặng chữ, nhìn chằm chằm vẻ mặt Vương Nhất Bác, nghiêng đầu tinh tế quan sát.
"Ừ." Vương Nhất Bác ngẩng đầu, đôi mắt đen láy thoáng gợn sóng, ôn hòa nhìn về phía Tiêu Chiến.
"Chồng..." Tiêu Chiến cười gian xảo, bàn tay ôm cổ Vương Nhất Bác thoáng dùng sức, hai cái chân leo lên thắt lưng Vương Nhất Bác, dán sát cơ thể anh, thân mật khăng khít.
Vương Nhất Bác dùng một tay ôm Tiêu Chiến, giữ lấy cậu thiếu niên treo trên người mình, nhẹ nhàng nói.
"Chiến Chiến."
Giọng nói lành lạnh trong trẻo cũng có thể mang theo dịu dàng vô hạn, Tiêu Chiến thích giọng Vương Nhất Bác cực kỳ, còn muốn lừa anh nói nhiều một chút.
Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến đến trước bồn rửa mặt, giúp cậu cầm cốc súc miệng.

Tiêu Chiến nhìn chằm chằm cốc nước hồi lâu, sau đó quay đầu nhìn gương, phát hiện miệng mình còn dính đầy bọt kem đánh răng màu trắng.
Mặt vẫn còn dính bọt kem đánh răng mà vừa rồi còn gọi chú là 'chồng' 'mấy lần!
Mặt Tiêu Chiến hơi ửng đỏ, cúp đuôi cầm cốc nước súc miệng, súc sạch kem đánh răng.
Bị ôm rửa mặt xong, Tiêu Chiến bám cổ Vương Nhất Bác, để chú ôm mình đến trên ghế phòng ăn, sau đó lại bưng canh cá đã chuẩn bị trước đó.
Hai người lăn lộn một hồi nên canh cá hơi nguội, Vương Nhất Bác sờ sờ bát canh, bưng đi làm nóng lại rồi mới bưng tới.
Trước kia đều là Tiêu Chiến nấu cho Vương Nhất Bác ăn.

Tiêu Chiến cầm đũa ngồi trên ghế, trăm triệu không ngờ có ngày mình cũng được chú bưng đồ ăn cho.
Canh cá nóng hôi hổi được bưng lên, bên trong còn nấu kèm với rất nhiều rau củ, Tiêu Chiến ăn từng miếng, cảm giác sau khi cảm lạnh đỡ rồi thì cũng ăn ngon hơn.
Vương Nhất Bác ngồi ở bên cạnh, ánh mắt ôn hòa lẳng lặng nhìn Tiêu Chiến ăn cơm.
Một bát canh cá xuống bụng, Tiêu Chiến sờ sờ bụng, thoải mái ngồi trên ghế, cúi đầu ngửi ngửi bản thân.

Bởi vì hôm qua bị cảm, khó chịu nên không tắm rửa, hình như có chút mùi mồ hôi.
"Chồng ơi." Tiêu Chiến không ngừng luyện tập xưng hô mới với Vương Nhất Bác, ghé sát vào chú, cười xán lạn: "Em muốn đi tắm."
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến một lát, cầm lấy di động tìm phương thức liên hệ của bác sĩ, sau đó nhắn tin hỏi.
[Theo lý thuyết thì được.] Bác sĩ nhanh chóng trả lời: [Nhưng sức miễn dịch của người bệnh bây giờ tương đối kém.

Để tránh bệnh nhân cảm lạnh lại lần nữa, tôi kiến nghị tạm thời nhịn đừng tắm.]
Vương Nhất Bác chìa câu trả lời của bác sĩ cho Tiêu Chiến xem.
[Nếu thật sự không chịu nổi có thể dùng khăn mặt ấm lau người, nhưng phải trong tình huống làm tốt biện pháp giữ ấm.] Bác sĩ lại nhắn thêm.
Thật sự hơi phiền phiền, Tiêu Chiến ngửi ngửi người mình, mùi cũng không rõ lắm.
Hay là lại nhịn một chút?
Cơm nước xong, Tiêu Chiến dạo bộ tiêu cơm một lát rồi về phòng ngủ, loáng thoáng nghe được phòng tắm có tiếng nước.

Cậu vừa thò đầu vào nhìn...!thấy là Vương Nhất Bác và ba con thỏ lông xù.
Tiêu Chiến thấy chú dùng một tay đỡ thỏ, một tay từ từ rót nước ấm lên người nó, nhẹ nhàng chà xát, sau đó lau sạch nước trên người thỏ, dùng khăn tắm nhỏ bọc lấy, ôm sang một bên, để khô tự nhiên.
Con thỏ lớn không giống thỏ con, Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau người cho thỏ lớn mặc áo tắm, lau sạch mọi vị trí, cuối cùng còn dùng khăn tắm bọc lấy, thả vào máy hong khô.
Tiêu Chiến trừng mắt nhìn con thỏ lớn hỗn độn trong máy hong khô, vừa ngẩng đầu đã thấy Vương Nhất Bác đang nhìn mình.
"Em cảm thấy máy hong này không thích hợp với em cho lắm." Tiêu Chiến chân thành nói, sau đó bị chú bắt được.
Độ ấm trong nhà tắm không thấp, Tiêu Chiến mặc áo tắm, giống với con thỏ lớn vừa rồi, được Vương Nhất Bác tỉ mỉ lau cẩn thận từng góc trên cơ thể, ngay cả kẽ ngón tay cũng không bỏ qua.
Mà điều càng xấu hổ hơn là Tiêu Chiến bị lau đến sinh ra cảm giác hơi vi diệu.
Thời gian mang thai dẫn tới hormone mất cân đối, Tiêu Chiến cúi đầu nhìn "bé Tiêu Chiến" dưới thân, đối phương có vẻ hơi quá mức tinh thần, hoàn toàn không buồn để ý tới Tiêu Chiến đỏ mặt, diễu võ dương oai tuyên cáo sự tồn tại của mình với chú.
Tiêu Chiến cúi đầu, muốn dùng tay che mặt.
Vương Nhất Bác nhìn "bé Tiêu Chiến" một lát, tăng nhanh tốc độ công tác, chờ Tiêu Chiến được lau khô sạch sẽ lại bị chú dùng khăn tắm bọc lại.

Tiêu Chiến quay đầu, thấy thỏ lớn đã được hong khô rồi.
"Cái này không vừa với em đâu." Tiêu Chiến nghiêm túc giải thích, ngay sau đó đã bị Vương Nhất Bác cười khẽ ôm lên, nhanh chóng nhét vào ổ chăn đã trải sẵn trong phòng ngủ.
Thì ra máy hong của cậu là ổ chăn!
Tiêu Chiến vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, ghét bỏ tư tưởng của mình không nhanh nhạy, vừa quay đầu đã thấy Vương Nhất Bác đang cởϊ qυầи áo.
Ban ngày ban mặt...
Tiêu Chiến còn chưa kịp khϊếp sợ đã thấy Vương Nhất Bác cầm một chiếc khăn mặt sạch sẽ chui vào ổ chăn, ôm lấy Tiêu Chiến từ sau lưng.
Độ ẩm này...!Vừa vặn...
Tay Vương Nhất Bác trong ổ chăn nhúc nhích, đưa chiếc khăn mặt vừa rồi đến trước người Tiêu Chiến, che khuất một mảnh vị trí.

Tiêu Chiến còn chưa hiểu chú muốn làm gì.

Ngay sau đó, " bé Tiêu Chiến" cảm nhận được ngón tay hơi lạnh của Vương Nhất Bác.
Độ ấm thân thể của Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến mà nói là vừa vặn.

Nhưng độ ấm ngón tay lại hơi lành lạnh.

Tiêu Chiến há miệng, chợt hiểu cái khăn mặt đằng trước dùng để làm gì.
Một lúc sau, Vương Nhất Bác cuộn khăn mặt trước người Tiêu Chiến lại, chui ra khỏi chăn.
Mặt Tiêu Chiến đỏ bừng, cơ thể vốn vì lau người mà hơi lạnh cũng trở nên ấm áp hơn.
Hai má bị Vương Nhất Bác hôn vài cái, vành tai Tiêu Chiến nóng bỏng, không dám xoay người nhìn chú.
Suиɠ sướиɠ khiến Tiêu Chiến hơi buồn ngủ, 'máy hong khô do ổ chăn và Vương Nhất Bác kết hợp tạo thành khiến Tiêu Chiến tràn đầy cảm giác an toàn.

Hơi thở quen thuộc ngay tại bên cạnh, mỗi nhịp hô hấp đều là hương thơm dễ chịu.
Bởi vì bị cảm nên Tiêu Chiến xin nghỉ hai ngày, mãi tới khi bệnh trạng đã giảm xuống rất nhỏ, Vương Nhất Bác mới yên tâm đưa Tiêu Chiến đến trường.
Nghỉ một lần đi tong hai ngày học, Tiêu Chiến vừa thở dài vừa bổ sung ghi chép.

Chữ Tề Trừng cứ như gà bới vậy, còn có vài chỗ vừa nhìn là biết nguệch ngoạc do ngủ gật, ngay cả chính chủ còn không nhận ra đó là chữ gì.
Vương Nhất Bác đưa Tiêu Chiến đến trường, sau đó mới tới công ty, ánh mắt thư ký Lý nhìn Vương Nhất Bác tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, tựa như không đơn giản là chuyện anh bỏ bê công việc.
Vương Nhất Bác đẩy cửa văn phòng, thấy Vương Thành Hoàn đã chờ ở đó hồi lâu.
Mấy ngày không gặp, dưới cằm Vương Thành Hoàn đã lún phún râu, đáy mắt đỏ vằn tơ máu.

Thấy Vương Nhất Bác cuối cùng cũng chịu đến công ty, anh ta đứng dậy, đối mặt chú hai của mình.
"Thư ký Lý." Vương Thành Hoàn gắt gao nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác: "Phiền ông đóng cửa lại, tôi có vài lời muốn nói riêng với chú Hai."
Thư ký Lý lo lắng nhìn về phía Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác lạnh nhạt nâng tay, ý bảo thư ký Lý rời đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người, Vương Thành Hoàn lấy tờ báo cáo kiểm tra kia ra, đáy mắt ngấn lệ, chĩa báo cáo về phía Vương Nhất Bác.
"Bây giờ...!chú vui lắm nhỉ?"
Vương Nhất Bác hờ hững giương mắt, chậm rãi cất bước ngồi xuống sô pha tiếp khách bên kia, tự rót trà cho mình, rũ mi nghịch chén trà.

"Chú biết chuyện của cháu và Tiêu Chiến đời trước rồi đấy." Vương Thành Hoàn ngồi đối diện Vương Nhất Bác, hốc mắt đỏ lên.
"Tiêu Chiến nên là bạn đời của cháu, hai đứa bé này phải là con cháu mới đúng!" Mắt Vương Thành Hoàn đã không giữ được nước mắt: "Còn văn phòng này cũng vốn dĩ thuộc về cháu."
Vương Nhất Bác thản nhiên liếc nhìn cậu cháu trai này.
"Cháu biết, nếu không có sự cố lần đó, ông nội vốn đã định giao nhà họ Vương cho chú.

Giờ trạng thái tinh thần của chú khá lên rồi, giao công ty cho chú cũng không có gì đáng chỉ trích."
Vương Thành Hoàn nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác, trên mặt đều là nước mắt.
"Cháu có thể không cần công ty, nhưng Tiêu Chiến...!Chú có thể trả em ấy cho cháu không?"
"Cháu chỉ có một thỉnh cầu này thôi." Vương Thành Hoàn cầu khẩn: "Chú hai, từ bé đến lớn cháu chưa cầu xin chú cái gì."
"Bệnh của chú đã tốt hơn rồi, chú nắm được hơn một nửa cổ phần công ty.

Chú chính là gia chủ nhà họ Vương.

Giờ cái gì chú nên có đều có rồi.
Chú có thể trả Tiêu Chiến lại cho cháu không, cháu thật sự...!không thể thiếu em ấy."
Vương Thành Hoàn không nhịn được nghẹn ngào: "Cháu hối hận đời trước ly hôn với em ấy, hối hận không đối xử tốt với em ấy, hối hận không ôm hai con trai mình nhiều một chút.
Sau khi sống lại, cháu cho rằng mọi thứ có thể bắt đầu lại một lần, cháu có thể bù lại những thiệt thòi mà đời trước Tiêu Chiến phải chịu, bù đắp lại sự lơ là với hai đứa nhỏ nhưng ...!chú lại xuất hiện.
Chú chắn trước mặt cháu, ngăn cản hết thảy, chú mang Tiêu Chiến đi, giờ hai đứa nhỏ cũng thành con chú rồi.
Nhưng rõ ràng bọn họ đều thuộc về cháu cơ mà.

Chú hai, bọn họ là của cháu!"
Vương Thành Hoàn nước mắt thành hàng.
"Cháu phạm sai, nhưng cháu muốn sửa lại.

Vậy mà cơ hội sửa sai của cháu lại bị chú cướp đoạt.

Chú là chú ruột của cháu cơ mà! Vì sao không chịu cho cháu lấy một cơ hội!"
Vương Nhất Bác lạnh nhạt rũ mi, khẽ nhấp một ngụm nước trà.
"Vốn dĩ Tiêu Chiến có thể nhìn thấy lòng thật tình của cháu, gương vỡ lại lành với cháu.

Bọn cháu sẽ như đời trước, có hai đứa nhỏ đáng yêu, sau đó sống hạnh phúc với nhau mãi mãi." Vương Thành Hoàn đứng dậy, muốn nắm ống tay áo Vương Nhất Bác, nhưng lại bị Vương Nhất Bác dễ dàng né qua.
Tay bắt phải khoảng không, Vương Thành Hoàn kinh ngạc nhìn Vương Nhất Bác, đáy mắt ngấn lệ, chậm rãi quỳ xuống trước mặt Vương Nhất Bác.
"Chú hai, cháu van chú...!Các cụ đã nói con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng...!Van chú giúp cháu đi, cho cháu một cơ hội."
Vương Nhất Bác giương mắt nhìn người trẻ tuổi quỳ thẳng gối trước mặt mình, ánh mắt hờ hững.
"Cậu muốn, tôi giúp cậu thế nào."
Vương Nhất Bác vừa dứt lời, hai mắt Vương Thành Hoàn lập tức sáng ngời.
"Cháu muốn chú ly hôn với Tiêu Chiến, hoặc là hủy bỏ hôn nhân này cũng được!"

Bàn tay nâng tách trà của Vương Nhất Bác khựng lại.
"Chú hai, với tình hình của chú bây giờ, ly hôn rồi cũng sẽ có rất nhiều người trẻ tuổi lại tài giỏi thích chú.

Lúc trước chú luôn ở trong biệt thự chính là châu bảo chịu phận long đong, nhưng bây giờ khác rồi.

Chỉ cần chú khôi phục độc thân, rất nhiều người sẽ nguyện ý vì chú mà lớp sau xô lớp trước!"
Vương Thành Hoàn tăng nhanh tốc độ nói: "Người khác đều sẽ hiểu cho chú, chú kết hôn với Tiêu Chiến chỉ là vì ông nội yêu cầu liên hôn, không phải chú thật tình thích em ấy, lúc ấy chú không có tự chủ, hoàn toàn không có lựa chọn!
Nhưng bây giờ chú có thể có lựa chọn của chính mình, chú có thể chọn lựa người mình thật sự thích, nhất định sẽ tốt hơn so với Tiêu Chiến gấp mười, gấp trăm lần!"
Vương Nhất Bác lẳng lặng nhìn Vương Thành Hoàn kích động đến run rẩy.
"Chú có vô số lựa chọn, nhưng cháu chỉ có một." Vương Thành Hoàn hơi bình phục tâm tình, ánh mắt sáng ngời: "Xin chú trả chồng cháu về đi, cháu sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ân nghĩa của chú, cháu sẽ biết ơn chú cả đời."
Văn phòng lặng đi một thoáng, Vương Thành Hoàn thấy Vương Nhất Bác nhẹ nhàng nhếch môi.
Vương Thành Hoàn sửng sốt, giương mắt thấy đôi mắt đen láy của Vương Nhất Bác không hề có ý cười, chỉ có sương lạnh dày đặc.
"Nói thì hay lắm.

Cậu ly hôn rồi mà, sao không cưới người khác?"
Vương Thành Hoàn nhìn người đàn ông nói lưu loát trước mặt.
Anh nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, sau đó Vương Thành Hoàn còn không kịp phản ứng đã cảm thấy đầu mình bị người ta ẩn xuống, nện thẳng lên mặt bàn.
Thư ký Lý đứng ngoài văn phòng nghe được bên trong chợt vang lên một tiếng 'rầm' thì vội gõ cửa.

Thấy không ai đáp lời, ông quýnh lên mở cửa đi vào, lại thấy Vương Nhất Bác ngồi trên sô pha, hờ hững uống trà, còn Vương Thành Hoàn té ngã trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích.
"Vương tổng, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Thư ký Lý vội vàng xem xét tình trạng của Vương Thành Hoàn, chỉ thấy anh ta vẫn nằm dưới đất, hai mắt nhắm nghiền không nhúc nhích.
Thư ký Lý ẩn nhân trung Vương Thành Hoàn, Vương Thành Hoàn vẫn không tỉnh lại.

Rơi vào đường cùng, thư ký Lý gọi điện thoại cấp cứu tới bệnh viện thuộc sản nghiệp nhà họ Vương.
"Vương tổng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Nhìn nhân viên công tác nâng Vương Thành Hoàn đi rồi, thư ký Lý hơi lo lắng hỏi.
"Chuyện nhà." Vương Nhất Bác lạnh nhạt ngẩng đầu, giọng nhẹ bẫng.

Tác giả preview tập tiếp theo: Vương Thành Hoàn vào bệnh viện, Chiến Chiến nghe tin chỉ cảm thấy người này đáng đời.

Sau khi Vương Thành Hoàn tỉnh lại nổi cáu làm ầm ĩ với bạn nối khố Trình Thịnh.

Trình Thịnh bị mắng khóc.

Ngày kỷ niệm một năm đám cưới, Chiến Chiến và chàng tiên ở du thuyền suиɠ sướиɠ chúc mừng.

Chàng tiên chợt cho Chiến Chiến xem tin nhắn hỏi bác sĩ có thể ngủ chung không...!Tâm tư của chàng tiên thế nào người qua đường đều biết cả.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...