Chương 137: Liên Hoàn Kế

Tiêu Chiến nuốt xuống tiếng "meo meo" trong cổ họng, lúc hai tay vừa rời khỏi môi thì cằm đã bị Vương Nhất Bác nhẹ nhàng gãi gãi.
Ngứa.
Tiêu Chiến cúi đầu làm bộ muốn cắn, ngón tay thon dài của người đàn ông linh hoạt né tránh môi và răng của cậu thiếu niên, đầu ngón tay hơi ửng hồng, sờ chóp mũi Tiêu Chiến.
"Giấu đi." Ánh mắt Tiêu Chiến rơi vào tủ đầu giường, hơi xấu hổ: "Rồi bị thím Dương phát hiện thì sao?"
"Anh sẽ nhắc bà ấy, không được lau chỗ này." Vương Nhất Bác dùng đốt ngón tay cào nhẹ vào sống mũi Tiêu Chiến.

"Thế thì không phải là giấu đầu hở đuôi sao?" Ánh mắt Tiêu Chiến đầy vẻ bất đắc dĩ..
"Cho dù phát hiện, thì đã sao?" Vương Nhất Bác ôm lấy bé mèo nhà mình, đắp chăn lại: "Chúng ta là chồng chồng."
Da mặt Tiêu Chiến mỏng núp trong lòng Vương Nhất Bác, suy nghĩ một hồi mới giả vờ hung hăng ngước mắt lên: "Nếu thím Dương phát hiện em sẽ nói là của anh!"
"Là của anh." Vương Nhất Bác cúi đầu hôn lên trán cậu thiếu niên.
Chậu hoa thay thế đặt trong phòng ngủ của ông cụ đã nửa tháng.

Không ngoài dự đoán của Vương Nhất Bác, Vương Thịnh Khang thật sự đến thăm lần nữa, lấy cớ hỏi thăm tình trạng bệnh của ông cụ Vương để kiểm tra xem chậu hoa có nằm ở chỗ cũ không.
Theo tình huống mô phỏng của bác sĩ có chuyên môn thì bào tử phân liệt trong chậu hoa sẽ bùng phát sau nửa tháng dưới tần suất được tưới nước bình thường, ông cụ sẽ sinh bệnh đúng thời hạn, sẽ ho khan rất nặng, không bao lâu sau sẽ nghe tin ông cụ Vương bị nhồi máu cơ tim do nhiễm trùng phổi.
Bệnh không đến mức chết, nhưng cũng khiến ông cụ Vương vô lực nằm trên giường, tưởng chừng như chỉ còn hơi thở cuối cùng đang cố chống đỡ.
Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đi thăm ông cụ, ông cụ quả thật là nhân vật cấp bậc ảnh đế, để giả ốm mà gần nửa tháng nay ăn không ngon, gầy hẳn đi, gò má cao nhô cả ra, dáng người khô cằn, khiến người ta không thể nghi ngờ là ông đang giả vờ bị bệnh.
Không thể không nói, ông cụ đúng là một người đàn ông tàn nhẫn.
Tiêu Chiến ngẫm nghĩ, cảm thấy có lẽ không phải chỉ vì giả bệnh mà có thể là ông cụ Vương đã thật sự mất đi lòng tin với Vương Thịnh Khang, buồn giận đan xen nên ăn uống không trôi, mới gầy thành bộ dáng này.
Nhưng ông không mở miệng, ai có thể đoán được tâm tư của ông.
Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác còn chưa đi thì Vương Thịnh Khang và Trương Vân đã vội vàng chạy tới thăm hỏi, mấy ngày nay Trương Vân cũng gầy đi rất nhiều, bộ quần áo ngày thường mặc trông hơi rộng, duy chỉ có Vương Thịnh Khang là trạng thái vẫn hoàn toàn như trước đây.
Nhìn thấy ông cụ bây giờ trông như thế này, trong mắt Vương Thịnh Khang hiện lên vẻ quan tâm: "Ba, đang yên lành sao ba lại bị thế này vậy?"
Tiêu Chiến không nhúc nhích gì, thật đúng là người con ngoan có hiếu quá CƠ.
"Cậu Thịnh Khang, ông chủ bị đau tim do nhiễm trùng phổi." Bác sĩ giải thích rõ ràng.
"Nhiễm trùng phổi?" Vương Thịnh Khang suy nghĩ rồi hỏi: "Ba, có phải trước đó ba bị cảm không?"

Ông cụ Vương nhìn Vương Thịnh Khang đang hỏi chuyện rất sốt sắng, tỏ vẻ hết sức quan tâm mình, nhưng ông chỉ đeo mặt nạ dưỡng khí, không nói một lời nào.
"Đừng đứng gần như vậy!" Trương Vân kéo chồng mình lại, sợ ông ta nhìn ra ông cụ đang giả bộ bệnh: "Ông lại gần như vậy nhất định ba sẽ không thoải mái đâu."
Vương Thịnh Khang bất đắc dĩ liếc nhìn vợ mình, xấu hổ cười nhìn Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến rồi tránh khỏi giường bệnh.
Vẫn là con người thành thật sợ vợ như vậy, chẳng dám làm phật lòng ai.
Trong lòng Tiêu Chiến lúc này rất bình tĩnh.
"Bác sĩ, khi nào thì ba tôi khỏe lại?" Vương Thịnh Khang nhìn bác sĩ, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ông chủ cần tiếp tục điều trị.

Về phần khi nào sẽ tốt hơn thì tôi không thể nói cho ông biết chính xác thời gian."
"Có chuyện gì cần chú ý không?" Vương Thịnh Khang rất quan tâm.

"Trong giai đoạn này ông cụ cần thả lỏng, ăn uống ít muối, ít dầu mỡ, chú ý chăm sóc phổi." Bác sĩ trả lời cặn kẽ.
Tiêu Chiến đứng một bên nhìn Vương Thịnh Khang diễn kịch, bác sĩ là người của chú, có thể nói trong phòng này chỉ có Vương Thịnh Khang là không biết ông cụ Vương đang giả bộ bệnh.
"Anh hai." Vương Thịnh Khang nhướng mắt nhìn về phía Vương Nhất Bác, nói vẻ chân thành nói: "Bây giờ anh đã là gia chủ nhà họ Vương, em cũng không biết có thể làm được gì cho ba."
"Vậy thì đừng làm." Vương Nhất Bác mở miệng nói với vẻ thờ ơ.
Vương Thịnh Khang xấu hổ, liếc mắt liếc nhìn ông cụ Vương, như muốn giải oan.
Ông cụ Vương nhắm mắt không nói gì.
"Vậy thì em cũng chỉ có thể về nhà." Vương Thịnh Khang cười khổ: "Anh hai nghe lời bác sĩ nhé, chăm sóc tốt cho ba."
Vương Nhất Bác không trả lời, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên.
Nụ cười của Vương Thịnh Khang càng có vẻ chua xót hơn, cúi đầu chào ông cụ Vương, dẫn theo Trương Vân lẳng lặng rời đi.
Nhìn bóng lưng tiều tụy của Vương Thịnh Khang Tiêu Chiến không khỏi nhíu mày, ở đây cũng không có người ngoài, nếu không thì người ta sẽ còn tưởng rằng Vương Nhất Bác đã bắt nạt người này ghê lắm đấy.
Diễn thì phải diễn cho trọn vai, Vương Nhất Bác đã sắp xếp xong xuôi, mọi việc đều làm theo lời dặn của bác sĩ.
Cậu đi cùng Vương Nhất Bác về đến nhà, nhưng còn không hiểu được Vương Thịnh Khang đang muốn làm cái gì, Trương Vân cũng không tìm được tin tức gì.

Trương Vân hỏi như thế nào Vương Thịnh Khang cũng đều mím chặt miệng, không cạy ra nổi.

Tiêu Chiến hơi bất an sờ bụng, không biết vì sao mà cậu luôn cảm thấy dường như có điều gì đó cậu không phát hiện ra.
Người mang thai không thể bị cảm lạnh, cuối tháng đã vào thu, Tiêu Chiến mặc thêm một lớp áo ấm, dù vậy buổi tối đi ngủ vẫn ngủ không yên.
Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến, vỗ nhẹ vào lưng cậu để xoa dịu cảm xúc, mãi cho đến khi Tiêu Chiến ngủ say anh mới nhắm mắt lại.
Tình trạng này kéo dài hai ngày, vào buổi chiều ngày thứ ba khi Tiêu Chiến đang ăn cơm thì cảm thấy bụng hơi đau, tưởng là cơn đau bình thường nên không để ý lắm, nhưng uống một ngụm canh nữa Tiêu Chiến mới chợt nhận ra có gì đó không ổn.
"Món canh này...!sao lại khác trước vậy?"
"Khác sao?" Thím Dương ở ngay bên cạnh, cầm thìa nếm thử một miếng canh, nếm cả nửa ngày cũng không thấy gì lạ.
Vương Nhất Bác cũng cầm thìa cúi đầu nhấp một ngụm.
"Có phải là khác không?" Tiêu Chiến nhìn hai người trước mặt, không biết nên miêu tả mùi vị khác biệt như thế nào.

Tiêu Chiến, chú và thím Dương đều luôn ăn những món ăn từ bếp riêng của Vương gia, dù đầu bếp có rất nhiều món nhưng chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự lặp lại.
Giống như món canh này, hơn một năm nay Tiêu Chiến đã ăn ba lần, hai lần đầu nếm thử mùi vị gần như giống nhau, nhưng lần này thật sự có hơi khác biệt.
Nhưng Tiêu Chiến không thể phân biệt được là khác biệt ở chỗ nào.
"Gọi người giao cơm hôm nay đến đây." Vương Nhất Bác đặt thìa xuống, nói với thím Dương rồi quay đầu nhìn Tiêu Chiến, nhanh chóng bấm số của bác sĩ.
"Vừa rồi bụng em hơi đau." Tiêu Chiến sững sờ: "Bây giờ lại không đau nữa."
Vương Nhất Bác lập tức đứng dậy, lấy quần áo, đội mũ, khăn, áo khoác cho Tiêu Chiến, không nói hai lời ôm cậu chạy ra ngoài.
Bụng lại thấy hơi đau, Tiêu Chiến cẩn thận cảm nhận, xem ra không phải cục cưng đau, mà là đau bụng thật.
Một đường đi thẳng đến bệnh viện, Tiêu Chiến không thể chịu đựng được, bỏ lại Vương Nhất Bác mà đi thẳng vào toilet, đi xong liền thoải mái ra ngoài rửa tay.
Nhìn sắc mặt Vương Nhất Bác tái nhợt, Tiêu Chiến gãi gãi đầu thấy hơi xấu hổ.
"Hình, hình như em cảm giác ng đúng rồi, không phải đau bụng kiểu kia đâu, giờ đã ổn rồi."
Nhìn thấy ánh mắt trầm mặc của chú, Tiêu Chiến cúi đầu chột dạ: "Vậy thì...!chúng ta về nhà nhé?"
"Kiểm tra." Vương Nhất Bác thận trọng lắc đầu, dẫn Tiêu Chiến đi tìm bác sĩ.

Sau khi nghe Tiêu Chiến xấu hổ miêu tả lại, bác sĩ kiểm tra kỹ càng xong mày cũng nhăn lại.
"Gần đây có ăn cái gì lạnh không?"
Tiêu Chiến lập tức lắc đầu, mọi người đều rất cảnh giác với đồ ăn, ngay cả những đồ ăn mang đến từ bếp riêng của nhà họ Vương, một số đồ ăn không chắc chắn cũng sẽ trưng cầu ý kiến của bác sĩ.
"Nhưng vừa rồi cậu bị đau bụng tiêu chảy là do ăn đồ lạnh, nhưng có vẻ như các triệu chứng không nghiêm trọng.

Về nấu canh gừng, nghỉ ngơi nhiều hơn, giữ ấm." Bác sĩ dặn dò cẩn thận.
"Nếu không chú ý để tiếp tục như vậy thì cậu có thể bị buồn nôn, tiêu chảy thường xuyên, rất dễ dẫn đến sinh non."
Tiêu Chiến sững sờ, vô thức sờ bụng.
"Nhưng tôi không ăn."
Nghĩ đến món canh đã đổi vị, Tiêu Chiến hơi khựng lại, quay sang nhìn Vương Nhất Bác.
Vẻ mặt chú nặng nề, hình như cũng đã nghĩ ra.
Khi Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến trở lại, người phụ bếp giao đồ ăn đã run rẩy đứng chờ sẵn ở đó: "Vương, Vương tổng, đồ ăn có vấn đề gì sao?"
Vương Nhất Bác im lặng không nói gì, nhanh chóng lấy gừng trong tủ lạnh ra, rửa sạch, thái mỏng nấu canh gừng.
Tiêu Chiến ngồi một bên, nhìn người giao đồ ăn, vẻ mặt không tốt chỉ vào bát canh trên bàn.
"Đến ăn thử món canh này đi."
Phụ bếp khó hiểu: "Cậu, cậu Tiêu, tôi không phải đầu bếp."
"Nếm canh đi!" Tâm tình Tiêu Chiến thật sự rất tệ.
Bị bộ dạng của cậu làm cho giật mình, phụ bếp đành cầm thìa lên, nhấp một ngụm canh, chớp mắt, rồi lại cúi đầu uống thêm một ngụm.
"Có vấn đề gì không?" Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vẻ mặt của người kia.
"Cậu Tiêu, có hơi không đúng." Người phụ bếp chợt trở nên nghiêm túc: "Canh này do thầy tôi làm, nhưng canh thầy làm không có vị này."
"Thầy anh là ai?" Ánh mắt Tiêu Chiến trầm xuống.

"Thầy tôi, thầy..." Người phụ bếp nhận thấy không khí không đúng lắm, cố gắng mở miệng.
"Cậu Tiêu, thầy tôi là người tốt, sẽ không bao giờ hại cậu đâu!"
"Thật sao?" Trong mắt Tiêu Chiến thoáng hiện nét cười khẩy lạnh lùng.
"Là thật!" Người phụ bếp lo lắng đến mức suýt bật khóc: "Thầy tôi luôn coi ông ngoại của cậu, thầy Triệu Vị, là thần tượng.

Kể từ khi nghe nói có thể nấu ăn cho cháu trai của ông ấy thì dù thầy tôi không có tiền, dù bị ức hϊếp vẫn muốn làm trong bếp riêng của Vương gia!"

"Bị bắt nạt?" Tiêu Chiến nhíu mày.
"Đúng vậy, cậu không biết đâu.

Gần đây vì ông Vương bị bệnh, bác sĩ yêu cầu nấu ít chất béo và ít muối, nên đã có một chuyên gia dinh dưỡng cao cấp được cử đến nhà bếp riêng, tất cả các bữa ăn gửi đến cho ông Vương đều được kiểm tra cẩn thận."
"Thầy tôi vốn là một người nấu món cay Tứ Xuyên, làm đồ ăn đặc biệt chú trọng gia vị hương liệu.

Đột nhiên bị yêu cầu làm thức ăn ít chất béo ít muối nên dù thầy đã cố rất lâu nhưng kết quả vẫn bị chuyên gia dinh dưỡng mắng cho không ra gì."
"Dừng!" Tiêu Chiến chợt nhận ra điều gì đó.
Để cho người ta sinh non thì có gì dễ hơn là động tay động chân trong thức ăn chứ?
Vương Thịnh Khang và những người khác biết cậu không thể ăn đồ bên ngoài nên chỉ có thể dốc hết sức ra tay vào những người làm việc trong nhà bếp riêng của Vương gia.

Tiêu Chiến luôn ăn cơm ở đó, căn bản sẽ không đem lòng sinh nghi.
Có thể chắc chắn 100% chuyên gia dinh dưỡng cao cấp là do Vương Thịnh Khang sắp xếp vào bếp riêng với mục đích giở trò với đồ ăn khiến Tiêu Chiến bị sinh non.
Nếu thật sự chờ đến bi kịch xảy ra, cho dù bắt đầu điều tra thì đầu tiên cũng chỉ tìm được đầu bếp, sau đó phải tốn nhiều sức hơn mới tìm ra chuyên gia dinh dưỡng cao cấp kia.
Nhưng sự xuất hiện của chuyên gia dinh dưỡng cao cấp lại chính là do Vương Nhất Bác mở miệng, mọi việc đều làm theo lời dặn của bác sĩ.
Tiêu Chiến lập tức hiểu ngay mục tiêu của tất cả những chuyện này không phải chỉ có mình cậu.
Đây là một liên hoàn kế, từ việc tặng hoa đến làm cho ông cụ Vương bị ốm, đến việc giở trò vào trong đồ ăn khiến cậu bị sẩy thai, đến việc Vương Nhất Bác tìm ra sự thật và phát hiện ra rằng chính mình đã yêu cầu chuyên gia dinh dưỡng cao cấp vào bếp riêng nên mới gây ra chuyện Tiêu Chiến sẩy thai.
Nếu Vương Nhất Bác thực sự đi theo đúng kế hoạch thì dù không bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến mức suy sụp trước việc Tiêu Chiến sảy thai cũng sẽ rơi vào tình trạng hối hận và đau đớn tột cùng sau khi phát hiện ra sự thật.
Không gì đau đớn hơn khi biết được chính mình đã ra tay sát hại hai đứa con của mình.
Lần đầu tiên Tiêu Chiến phát hiện ra chữ "ác độc" này nên viết như thế nào.
Tác giả có lời muốn nói:
(Nếu sợ bị spoil thì có thể bỏ qua phần này _ (: 3 "/))
Preview kíƈɦ ŧɦíƈɦ cho chương sau:
Chiến Chiến và người phụ bếp đi gặp thầy của anh ta, yêu cầu người phụ việc bí mật thu thập bằng chứng, đồng thời gọi điện cho Triệu Vị, để đầu bếp được nói chuyện với thần tượng, thu hoạch được một người giúp đỡ trung thành.

Sau khi ông cụ giả bệnh lại thêm Chiến Chiến giả bệnh +1, nghe Vương Thịnh Khang cười vui vẻ trong máy nghe trộm, Chiến Chiến cười khẩy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...