Chương 171: Ngoại Truyện 2 Phần 1
"Ở đây có sáu chân giò hun khói, bây giờ cha ăn hai cái rồi thì còn lại mấy cái?"
Tiêu Chiến nhanh nhẹn mở bọc chân giò hun khói ra, nhanh chóng ăn mất hai cái.
"Bốn cái!" Tịch Tịch với mái đầu úp tô giơ bàn tay nho nhỏ lên, đôi mắt đen như quả nho sáng lấp lánh, khuôn mặt trẻ con bụ bẫm trắng noãn đáng yêu.
"Đúng rồi!" Mắt Tiêu Chiến đầy kích động: "Vậy 6 trừ 2 bằng mấy?"
"Bốn ạ!" Tịch Tịch cầm bút máy, cúi đầu nhanh chóng viết số 4 vào vở bài tập.
"Thành Mân thì sao?" Tâm trạng Tiêu Chiến vui vẻ nhìn bên cạnh.
Bé trai với mái tóc màu hạt dẻ xõa tung chớp chớp đôi mắt to, đầu ngón cầm chặt cây bút máy đã bị bóp tới biến dạng, ánh mắt rơi xuống bốn cái chân giò còn lại, nuốt nước miếng.
"Sáu cái chân giò hun khói cha ăn đi hai cái, vậy còn lại mấy cái?" Tiêu Chiến thấp giọng hỏi, hướng dẫn từng bước
Thành Mân nhìn mấy cái chân giò hun khói, hơi sợ hãi nhìn Tiêu Chiến.
"Không cần phải sợ, con nói đi.
" Tiêu Chiến cố gắng dẫn dắt.
"Ba, ba cái ạ?" Thành Mân yếu ớt nói.
"Tại sao lại là ba cái vậy?" Tiêu Chiến hơi nhíu mày, dạy Thành Mân đếm lại lần nữa: "Còn lại một, hai, ba, bốn! đây là mấy cái đây con?"
"Ba cái.
" Thành Mân nghiêm túc nhìn Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến nhìn con trai ruột nhà mình, hít một hơi thật sâu.
"Cha, anh muốn nhân lúc cha không chú ý ăn thêm một cái nữa đó, cuối cùng chỉ còn lại ba cái thôi.
" Tịch Tịch bật cười, để lộ ra hàm răng trắng như trân châu.
"Vậy chúng ta không nói đến đồ ăn nữa.
" Tiêu Chiến cố gắng nhoẻn miệng cười: "Thành Mân, nhà chúng ta tổng cộng có sáu người, ba, cha, thím Dương, thím Phương, và cả con và Tịch Tịch, giờ chúng ta không tính thím Dương và chị Phương, vậy còn lại mấy người?"
Thành Mân chớp chớp mắt, lại muốn cắn bút, cậu bé nhìn Tiêu Chiến trừng mắt liền lập tức mở nắp bút.
"Còn lại mấy người?" Tiêu Chiến kiên nhẫn hỏi lại.
"Ba, ba người ạ.
" Thành Mân trừng lớn đôi mắt đầy vô tội.
Nụ cười trên mặt Tiêu Chiến dần biến mất, cậu quay đầu bóp nhân trung của mình.
"Anh, anh muốn ăn ai vậy?" Tịch Tịch tò mò nghiêng đầu.
"Không phải ăn mất, ba và cha là hai người, anh và em đều là một nửa, cộng lại chẳng phải bằng ba người sao?" Giọng Thành Mân non nớt, tốt bụng chỉ dạy Tịch Tịch.
Tịch Tịch chớp chớp mắt, cô bé nghĩ thật lâu, vậy mà lại cảm thấy anh nói thật đúng.
"Dừng lại! Dừng lại ngay!" Tiêu Chiến ôm tim, cậu cảm thấy người tiếp theo vì dạy con nhỏ học bài tức tới mức mắc bệnh tim xuất hiện trên thời sự chính là mình.
Ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa, Tiêu Chiến giống như thấy cứu tinh xuất hiện, cậu vội chạy ra khỏi phòng, nhìn Vương Nhất Bác mới tan làm về nhà, 'oa một tiếng ôm chầm anh.
"Ba!"
"Ba!" Hai đứa nhỏ lập tức vứt bút chạy theo Tiêu Chiến, vui vẻ nhảy nhót trước mặt hai người.
Vương Nhất Bác một tay ôm Tiêu Chiến, cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ: "Các con lại chọc Chiến Chiến tức giận sao?"
"Không ạ!" Tịch Tịch nũng nịu phản bác: "Cha đang dạy chúng con học a.
"
"Dạy gì thế?" Vương Nhất Bác nâng tay sờ đầu Tiêu Chiến.
"Sáu trừ hai bằng mấy.
" Thành Mân ngẩng đầu, nghiêm túc trả lời câu hỏi của ba.
Bàn tay Vương Nhất Bác đang sờ đầu Tiêu Chiến thoáng khựng lại, anh cười nhẹ.
Tiêu Chiến ngửa đầu, mắt tràn ngập đau khổ.
"Em đi nghỉ một lát đi.
" Vương Nhất Bác cúi đầu hôn trán Tiêu Chiến, ánh mắt ôn hòa.
"Em xem thử anh dạy thế nào.
" Tiêu Chiến cởϊ áσ khoác ngoài giúp Vương Nhất Bác, hai mắt đầy ai oán.
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác đi tới phòng sách nhỏ của hai đứa trẻ, nhìn bài tập của Thành Mân một lượt rồi cầm dụng cụ dạy học giáo viên bảo mua ra - một hộp que tính màu sắc rực rỡ.
Vương Nhất Bác lấy ra sáu que tính cùng màu xếp trước mặt Thành Mân: "Mấy que đây?"
Thành Mân và Tịch Tịch vây lại, nghiêm túc đếm một lượt: "Sáu que a.
"
Vương Nhất Bác lấy bớt hai que: "Bây giờ?"
"Bốn que ạ.
" Tịch Tịch và Thành Mân đồng thanh đáp.
Tiêu Chiến đứng đằng sau, ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt, trên đầu dần xuất hiện vài dấu chấm hỏi.
"Viết.
" Vương Nhất Bác chỉ vở bài tập.
Thành Mân ngoan ngoãn cúi đầu, viết số '4' xiêu vẹo lên vở.
Tiêu Chiến cảm thấy thất bại nặng nề, cậu hơi cúi đầu đi ra khỏi phòng sách, ngồi trong phòng sách của mình và Vương Nhất Bác, thở dài một hơi thật dài.
Không bao lâu sau Vương Nhất Bác đã phụ đạo bài tập cho hai đứa nhỏ xong, anh tới tìm Tiêu Chiến đang buồn rầu trong phòng ngủ.
"Đây mới là bài tập mẫu giáo thôi.
" Tiêu Chiến oan ức ôm lấy Vương Nhất Bác: "Mà em đã dạy không được rồi, em cảm thấy em học đại học công cốc mất rồi.
"
Vương Nhất Bác ôm vai Tiêu Chiến, cúi đầu hôn lên vầng trán cậu thiếu niên: "Em phụ đạo cho mình anh là đủ rồi.
"
"Sau này phải mời một gia sư mới được.
" Tiêu Chiến thở dài, cậu cảm nhận được nụ hôn triền miên bên má nên nghiêng mặt đáp lại Vương Nhất Bác, hôn lên môi anh.
Từ khi Vương Nhất Bác thăng chức lên làm Tổng giám Bách Thụy chi nhánh nước Hoa, công việc bận hơn không biết bao nhiêu lần, sau khi tốt nghiệp Tiêu Chiến liền chuyên tâm phát triển sự nghiệp livestream, bây giờ cậu cũng đã là một streamer có hơn trăm vạn người theo dõi rồi, khoảng thời gian trước cậu tham gia thịnh điển hàng năm của Mễ Tảo còn nhận được một giải nhất với tiền thưởng 50 nghìn tệ.
Đương nhiên, cũng không thể gạt bỏ động tác âm thầm của người nào đó được.
Lúc đó, khi vừa mới đọc quy tắc, Tiêu Chiến liền cảm thấy thật kỳ quái, tại sao lại có hai giải nhất, trong đó có một giải là nội bộ quyết định.
Cậu và Vương Nhất Bác hôn nhau đến mức cả người nóng bừng, Tiêu Chiến ôm cổ Vương Nhất Bác, cậu bị đè trên giường, quấn lấy eo Vương Nhất Bác.
"Ba! Cha!"
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Tiêu Chiến giật bắn mình, không nói hai lời liền đẩy Vương Nhất Bác ra, lật người ngồi dậy, còn chùi miệng mình.
Không được mấy giây sau cửa phòng đã bị mở ra, hai đứa nhỏ vui vẻ chạy vào, tò mò nhìn hai người họ.
"Ba, sao ba lại nằm trên giường thế ạ?" Tịch Tịch vẻ mặt tò mò nhìn Vương Nhất Bác vừa mới bị Tiêu Chiến đẩy ra.
"Ba mệt rồi.
" Tiêu Chiến giải thích giúp anh.
"Cha, đầu tóc cha sao lại xuề xòa thế ạ?" Thành Mân tò mò chớp mắt hỏi.
"Cha, cha mới bị đau đầu nên bóp chút ấy mà.
" Tiêu Chiến mặt không đổi sắc nói dối.
Từ sau khi hai đứa nhỏ cao lên, có thể mở được cửa phòng, Tiêu Chiến liền đề phòng mọi lúc mọi nơi, có khóa bên trong cũng vô dụng, hai đứa nhỏ sẽ ra vẻ đáng thương đứng bên ngoài gõ cửa, gọi cha ơi cha à.
"Thím Dương nói giờ phải ăn cơm rồi ạ.
" Tịch Tịch nắm tay Tiêu Chiến đung đưa: "Đi thôi cha.
"
Tiêu Chiến sửa sang lại tóc tai, ngoái đầu nhìn Vương Nhất Bác vẻ mặt hờ hững đang nằm trên giường.
"Ông xã, ăn cơm thôi" Tiêu Chiến ngượng ngùng kéo Vương Nhất Bác dậy, sau khi có hai đứa nhỏ sức sống bừng bừng, trò chơi hai người của hai người gặp phải lực cản trước nay chưa từng có.
Vương Nhất Bác nằm sõng soài trên giường, dường như đã từ bỏ giãy dụa.
tytnovel.
com
"Ông xã.
" Tiêu Chiến có hơi áy náy, hôn lên hai má Vương Nhất Bác: "Đi ăn cơm được không anh?"
Vương Nhất Bác từ từ thở sâu, anh ngồi dậy, tinh thần có hơi uể oải.
Nhìn dáng vẻ này của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cũng có hơi không đành lòng, sau khi cân nhắc thật lâu, ngày hôm sau, sau khi đưa hai đứa nhỏ tới nhà trẻ về, cậu lấy giấy ra, chìm đắm trong việc sáng tác kịch bản.
Cuối tuần, Tiêu Chiến giao hai đứa nhỏ cho Triệu Minh Nguyệt, thấy hai đứa nhỏ đến, ông bà ngoại vui mừng hết sức, hai đứa nhỏ cũng thân thiết ôm lấy Triệu Minh Nguyệt, đồng thanh gọi 'bà ngoại.
Giao hai đứa nhỏ cho ông bà ngoại xong, sau khi lên kế hoạch thật lâu, Tiêu Chiến tìm được một khách sạn năm sao không tồi, vừa vào khách sạn Tiêu Chiến liền kiểm tra xem có camera không, cậu đổi ga trải giường và vỏ chăn mình mang từ nhà tới, còn có ba con sói và gel bôi trơn, mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi Nhất Bác nữa thôi.
Vương Nhất Bác vừa về đến nhà liền phát hiện Tiêu Chiến không có nhà, anh bỏ túi công văn xuống, đi vào phòng sách, nhìn thấy bức thư trên bàn, và cả một cuốn nhật ký cài mật khẩu.
Vương Nhất Bác mở phong thư, lấy lá thư bên trong ra, sau khi đọc lướt nhanh qua, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Tiêu Chiến thay quần áo, đỏ mặt cột mình lên ghế, cổ tay cũng cột vào lỏng lẻo, nghiêm túc nhớ lại kịch bản mình viết một lượt.
Cậu là người lẻn vào doanh trại quân địch, muốn ăn cắp mật mã, nhưng do sơ suất nhất thời nên bị quân địch bắt làm tù binh, bây giờ đã rơi vào tay giặc.
Cậu biết mật mã của cuốn sổ bí mật, nhưng cuốn sổ bí mật lại ở trong tay quân địch.
Đây là một trận thi đấu, nếu ai có thể có được thứ trong cuốn sổ bí mật, đối phương sẽ phải thỏa mãn một nguyện vọng của người thắng.
Bình luận