Chương 79: Ông Lão Cool Ngầu
Nhà họ Bạch phụ trách hết thảy chi phí khởi hành lẫn dừng chân của tất cả mọi người trong chuyến du lịch lần này.
Sau khi tới Tam Á, Tiêu Chiến nhận thẻ phòng suite của khách sạn có view hướng ra biển.
Sợ chú Vương không thoải mái nên vừa đáp xuống máy bay Tiêu Chiến đã phóng thẳng tới khách sạn, trước tiên thu xếp ổn thỏa vấn đề chỗ ở nhằm giúp người đàn ông có thời gian thích ứng với hoàn cảnh chung quanh.
Trong phòng suite có một chiếc giường lớn rộng cỡ hai mét, Tiêu Chiến nằm thử trên giường, chỉ cần nghiêng đầu qua là có thể ngắm nhìn bãi biển xanh thăm thẳm và dãy núi phía xa xa.
Có lẽ đây chính là chỗ tốt của việc đi du lịch, đối với người thành phố luôn quay cuồng trong vội vã tấp nập, mới sáng sớm vừa mở mắt ra không cần phải nhìn thấy những toà nhà cao chọc trời được xây dựng bằng bê tông cốt thép hay dòng xe cộ đông đúc, thứ mà họ nhìn thấy chỉ là nước biển xanh thẳm hoặc chim hải âu trắng, thần kinh căng thẳng đã lâu bỗng chốc được thả lỏng, tự nhiên sẽ sản sinh cảm giác hạnh phúc đến tột độ.
Tiêu Chiến nhắm mắt lại, mơ màng buồn ngủ.
Vương Nhất Bác ngồi một bên lặng lẽ sắp xếp vali, bởi vì ngồi máy bay xốc nảy trong một khoảng thời gian dài mà đồ đạc vốn được xếp gọn gàng đã trở nên lộn xộn.
Đồ đạc trong vali thoang thoảng mùi hương và cảm giác quen thuộc, có thể giúp Vương Nhất Bác giảm bớt tâm trạng lo âu.
Tiêu Chiến đánh một giấc say sưa, đợi khi tỉnh dậy thì trời đã tối sầm, trong phòng yên ắng đến lạ thường.
Vương Nhất Bác nghiêng người nằm cạnh cậu, hai mắt nhắm nghiền.
Bôn ba một quãng đường dài khiến hai người đều thấm mệt, ánh mắt Tiêu Chiến chuyên chú dừng trên hàng lông mi dài mảnh đen tựa lông quạ của Vương Nhất Bác, nhẹ tay chạm vào từng li từng tí.
Muốn làm như vậy từ lâu lắm rồi!
Hồi nhỏ chú Vương ăn cái gì để lớn lên mà sao lông mi vừa đen lại vừa dài đến thế.
Tiêu Chiến gần như có thể tưởng tượng ra Vương Nhất Bác phiên bản thu nhỏ sẽ sở hữu một cặp mắt to tròn, hàng mi dài đen nhánh và làn da trắng nõn.
Chắc chắn đây là một bé con bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại đáng yêu!
Hàng lông mi khẽ run rẩy nhè nhẹ, Tiêu Chiến vội rụt tay về, nhắm mắt giả bộ ngủ.
Nhắm mắt một lúc vẫn không nghe thấy người bên cạnh phát ra tiếng động nào, Tiêu Chiến không nhịn được nheo mắt lại quan sát, người đàn ông yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Tiêu Chiến lập tức mở choàng mắt, không kiêng dè ngắm nhìn Vương Nhất Bác.
Dạo này chú Vương không cắt tóc khiến mấy sợi tóc rũ trước trán gần như chạm vào mắt, Tiêu Chiến giơ tay cẩn thận vén mấy sợi tóc rũ loà xoà qua một bên rồi thu tay về, không ngờ cái đám nghịch ngợm này thoắt cái lại chạy về chỗ cũ.
Tiêu Chiến rướn người lại gần hòng thổi bay mấy sợi tóc không chịu nghe lời, khó khăn lắm mới thành công tiễn tụi nó đi.
Cậu nằm trở về chỗ, tá hoả nhận ra có một đôi mắt đang lẳng lặng nhìn mình.
Chơi quá trớn lỡ chọc chú Vương tỉnh dậy rồi.
Tiêu Chiến chột dạ không thôi, im lặng mất một lúc mới duỗi tay đẩy mấy sợi tóc nằm trở lại trước trán.
Không chơi nữa, chú mau ngủ đi.
"Chiến Chiến." Chất giọng Vương Nhất Bác trầm thấp khàn khàn nhưng giọng điệu lại dịu dàng vô ngần, âm cuối ngân nhẹ như mèo cào khiến tim gan phèo phổi của Tiêu Chiến chộn rộn hết cả lên.
"Chú Vương." Tiêu Chiến vươn tay ôm chầm lấy người đàn ông, ánh mắt chất chứa sự quan tâm: "Chú đã thích ứng với hoàn cảnh nơi này chưa?"
Vương Nhất Bác chăm chú nhìn cậu thiếu niên, bất ngờ chồm người về phía trước chôn đầu vào cổ cậu, mùi hương quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi khiến người đàn ông cực kỳ yên lòng.
Thời gian bất tri bất giác dần trôi qua, Tiêu Chiến nghe chú Vương phát ra một tiếng "Ừ".
Hơi thở ấm áp phả vào cổ khiến Tiêu Chiến ngứa ngáy không thôi.
Cậu vô thức nghiêng đầu đi, vươn tay muốn gãi chỗ bị ngứa nhưng ngay sau đó đã có một thứ càng mềm mại hơn chạm nhẹ vào chỗ đó.
Vành tai mẫn cảm của Tiêu Chiến tức khắc đỏ bừng, một dòng điện lưu tê rần bắt đầu từ phần cổ ngứa ngáy chạy dọc theo sống lưng, cuối cùng tập trung tại một chỗ.
"Chú Vương." Giọng điệu của Tiêu Chiến run rẩy không kiểm soát được, giọng nhỏ lí nhí như tiếng kêu của mèo con.
Phảng phất nhận ra sự khác thường của cậu thiếu niên, Vương Nhất Bác vội ngẩng đầu kéo giãn khoảng cách giữa hai người, ánh mắt không tiếng động hỏi han cậu.
"Em ngứa ạ." Mặt mày Tiêu Chiến đỏ ửng, tay sờ vào vị trí bị Vương Nhất Bác hôn.
Vương Nhất Bác nghe thế bèn cúi đầu nghiêm túc thổi vài cái lên cổ Tiêu Chiến, dường như người đàn ông cho rằng làm như vậy sẽ khiến cậu thiếu niên thoải mái hơn.
Chỗ bị thổi càng ngày càng ngứa ngáy nhưng ngặt nỗi Tiêu Chiến không thể thoát khỏi giam cầm của Vương Nhất Bác.
Để chú Vương có thể trải nghiệm được cảm giác của mình, Tiêu Chiến mím môi chồm người tới, cố lấy hết can đảm hôn lên cần cổ xinh đẹp của Vương Nhất Bác.
Hôn xong còn cố ý thổi vài cái lên chỗ vừa bị hôn, Tiêu Chiến lùi người về phía sau, tinh mắt phát hiện sự ngạc nhiên xen lẫn chút đê mê trong ánh mắt của Vương Nhất Bác.
Giống như trong lúc vô tình trùng hợp hái được một loại trái ngon, sau khi ăn vào lại phát hiện mỹ vị đến tột cùng!
Tiêu Chiến chớp mắt, muộn màng nhận ra hành động xả thân làm mẫu có vẻ đã phản tác dụng.
"Em đi lấy quần áo trong vali treo vào tủ." Tiêu Chiến hoảng loạn đứng bật dậy, bỗng phát hiện vali trống trơn, cậu mở tủ quần áo ra, quần áo của hai người đã được treo ngay ngắn đâu vào đó.
Chú Vương sắp xếp đồ đạc khi nào vậy?
Tiêu Chiến còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng chợt cảm giác cổ tay truyền đến một lực kéo, cậu xoay người lại, bảo bối chống lạc giữa cậu và Vương Nhất Bác vẫn chưa được mở khóa.
Bởi vì khoảng cách của sợi dây dài đến 2.5 mét nên trước đó cậu đã quên bén mất, cũng không xuất hiện cảm giác khó chịu nào.
Giờ phút này Vương Nhất Bác đang ngồi trên giường, kiên nhẫn kéo sợi dây nối giữa hai người một cách thong thả chậm rãi.
Tiêu Chiến dần dần bị kéo về phía trước không khác nào một chú cá bị Vương Nhất Bác câu lên từ trong biển, bé cá được người đánh cá ôm trọn vào lòng.
(*) Đôi chim cu này cứ thích chơi cosplay
Cá không có cổ nhưng Tiêu Chiến thì có, sau một hồi bị hôn lấy hôn để, người đàn ông đã tìm được chỗ mẫn cảm của cậu thiếu niên, hai cánh môi bắt đầu cọ tới cọ lui.
Tiêu Chiến bị hôn đến độ mặt mày tràn đầy ý xuân, đến tận khi điện thoại đổ chuông, cậu mới có cơ hội thoát khỏi lồng ngực Vương Nhất Bác.
"Ngài Bạch bảo chúng ta xuống dưới ăn chút gì đó." Tiêu Chiến đỏ mặt, không nhịn được sờ vào cổ.
"Ừ." Vương Nhất Bác ngồi trên giường chăm chú ngắm nhìn phần cổ trắng ngần của cậu, vô thức mím chặt môi.
Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đánh một giấc rồi đi xuống lầu, đúng lúc nhìn thấy người nhà họ Vương đang lững thững kéo vali đến nơi, nhà họ Bạch cố ý chia thành hai tốp nhằm tách riêng hai người họ khỏi nhà họ Vương.
Tim ông cụ Vương vốn đã không khoẻ nên không thể ngồi máy bay, thay vào đó ông ấy sẽ ngồi tàu cao tốc.
Bởi vì tốc độ của tàu cao tốc tương đối chậm nên khoảng tầm ngày mai mới có thể đến nơi.
(*) Cao thiết (高铁): đường sắt cao tốc = tàu cao tốc.
Tốc độ 245 km/h dành cho đường sắt nâng cấp và 295 km/h trở lên đối với đường sắt mới được xây.
Không hiểu sao tác giả lại nói tàu cao tốc có tốc độ chậm (?)
Những người tới đây ngày hôm nay bao gồm hai nhà Vương Thịnh Khang và Vương Đóa Đoá.
Trương Vân và Vương Đóa Đoá bởi vì chuyện lúc trước nên nảy sinh hiềm khích, đến tận bây giờ cũng không thèm đi chung, hai nhà đứng cách xa nhau, không ai thèm nhìn mặt ai.
Đứng xếp hàng đằng trước đám người nhà họ Vương là một ông lão cool ngầu ăn diện thật fashion, để râu đậm chất cá tính, trên mặt còn đeo một cái kính râm.
Một mình ông lão mang theo mười mấy cái vali, còn nhiều hơn toàn bộ số hành lý của đám người nhà họ Vương.
Nhân viên khách sạn bận rộn giúp ông lão vận chuyển hành lý, ông lão đứng một bên cẩn thận chỉ huy bọn họ: "Mấy người nhẹ tay nhẹ chân thôi, bên trong toàn là đồ xịn không đấy!"
Trương Vân đứng đằng sau đợi đến nóng hết cả ruột, không nhịn được hỏi nhân viên khách sạn: "Mấy người vận chuyển hành lý của chúng tôi trước được không? Hành lý của chúng tôi không có bao nhiêu hết, không giống như ông già chết bầm kia, một mình mang theo tận mười mấy cái vali."
"Thật ngại quá thưa bà, mong bà chờ thêm một lát nữa." Thái độ của nhân viên khách sạn vô cùng lịch sự: "Mời bà trước tiên xử lý thủ tục nhận phòng, sau đó chúng tôi sẽ vận chuyển hàng lý giúp bà ngay lập tức."
"Ông già kia là sao đây?" Vẻ mặt Trương Vân hết sức bất mãn: "Rõ ràng chúng tôi đã đặt phòng trước!"
"Vị khách kia cũng đã đặt phòng trước." Nhân viên khách sạn lịch sử giải thích.
"Mẹ." Con gái Vương Đóa Đoá đang đứng đằng sau bắt đầu giở thói cáu kỉnh: "Con mệt lắm, con muốn đi ngủ!"
"Ngoan nào, Tô Tô ráng chờ thêm một lát nữa." Vương Đóa Đoá quan sát khung cảnh đằng trước: "Một nhà bác gái của con tương đối phiền phức."
"Một đám dong dài phiền chết đi được." Đứa con gái ghét bỏ nhìn đám người đằng trước, cách nói chuyện y hệt người lớn.
Trương Vân nghe thế bèn quay đầu lại định tới công chuyện với mình, Vương Thịnh Khang lật đật giữ chặt Trương Vân.
"Đây không phải là Tấn Thành, nhà họ Bạch đang nhìn chằm chằm chúng ta kìa!"
Trương Vân nhịn rồi lại nhịn, quay đầu đi tức giận không chỗ xả.
"Chúng ta tự vận chuyển hành lý." Vương Thành Hoàn dõi mắt nhìn ông lão chậm chạp lề mề đằng trước, kéo vali của mình và Trương Vân đi qua đó.
Trương Vân hai tay trống trơn đi ngang qua đống vali của ông lão, sắc mặt hầm hầm cố ý đá một phát vào bánh xe trên vali.
Vali cũng theo đó mà ngã xuống, ông lão nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy vali, trợn mắt nổi điên nhìn thẳng vào Trương Vân.
"Vật nhỏ này là con lừa hay con ngựa mà biết đá chân thế?"
Bình luận