Chương 20: Phiên ngoại 1: Bôi thuốc cho hậu huyệt / Về Thẩm phủ bị Thái tử đuổi theo

Phiên ngoại 1: Bôi thuốc cho hậu huyệt / Về Thẩm phủ bị Thái tử đuổi theo

Từ khi nói rõ với Thái tử, Thẩm Dữ Ninh liền dọn ra khỏi phòng tối, chỉ là vẫn cần ở chung một phòng với Thái tử.

Thái tử đang ở độ tuổi sung mãn, hơn nữa người mà hắn tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay ở ngay bên cạnh, hắn đương nhiên sẽ không kiềm chế, không có việc gì liền bắt lấy Thẩm Dữ Ninh mà thân mật một phen.

Thẩm Dữ Ninh trời sinh tính dục không mạnh, bây giờ mỗi ngày đều bị Thái tử lôi kéo chịch một lần, lâu dần tự nhiên là khổ không kể xiết. Trải qua những lần bị chịch, cậu chỉ cảm thấy hậu huyệt mình như muốn rụng mất một lớp, mỗi ngày đều nóng ran như lửa đốt, khiến cậu đứng ngồi không yên.

Thế là hôm nay, sau khi lại một lần nữa bị Thái tử chịch xong, cậu xoa xoa eo mình, xách đồ đạc về nhà mẹ đẻ. Cậu không tin, Thái tử thân là tương lai vua của một nước, mặt dày đến mức còn có thể đuổi theo đến Thẩm phủ làm chuyện này sao? Chỉ cần cậu không ra khỏi phủ, tin rằng mấy ngày này thế nào cũng có thể nghỉ ngơi được.

Nhưng mà điều cậu không ngờ đến là, Thái tử thật sự đã đến. Không chỉ đến, lúc này còn đè cậu trên chính chiếc giường của cậu, bàn tay không khách khí sờ lên ngực cậu.

"Ngươi... Ngươi buông tay!" Thẩm Dữ Ninh sợ chết khiếp, Thẩm phủ không giống Đông Cung, lúc này bên ngoài khắp nơi đều có người hầu qua lại, hơn nữa mối quan hệ của hai người họ hiện tại vẫn chưa được công khai trong Thẩm gia. Thẩm gia hiện tại ngoại trừ Thẩm Đồng Thanh biết được quan hệ thật sự của họ, những người khác đều nghĩ rằng họ giả kết hôn. Nếu không cẩn thận để người hầu bên ngoài biết, truyền đến tai Thẩm phụ, Thẩm mẫu, người khác có thể cho rằng họ là phu thê ân ái, nhưng Thẩm phụ Thẩm mẫu thế nào cũng phải hoảng sợ đến phát bệnh.

Thái tử không nghe, không chỉ không nghe, còn có chút cố ý: "Không buông. Thái tử phi của ta lén lút về nhà, chuyện này ta biết tìm ai nói lý đây."

Thẩm Dữ Ninh sống chết túm quần áo của mình, nhưng lại không chịu nổi sức mạnh của Thái tử, chỉ vài ba cái đã bị hắn lột quần áo gần như sạch trơn. Cậu vừa ngăn cản bàn tay Thái tử đang xoa bóp núm vú, vừa khó chịu nói: "Cái này không phải đều do điện hạ sao, nếu không phải điện hạ mỗi ngày đều bắt thần hầu hạ, thần làm sao có thể trốn tránh điện hạ."

Thái tử gỡ tay cậu đang che núm vú ra, cúi đầu cắn lên nụ hồng trước ngực, khiến Thẩm Dữ Ninh kêu lên một tiếng. Hắn ngậm lấy hạt đậu nhỏ, lời nói có chút khó hiểu, nhưng cũng đủ để Thẩm Dữ Ninh nghe rõ: "Là Thái tử phi, sao có thể không thỏa mãn trượng phu của mình."

Lời vô lại khiến Thẩm Dữ Ninh nghẹt thở, cậu dùng sức giãy giụa hai tay đang bị Thái tử đè, tức giận nói: "Dưới gầm trời này, nhà nào làm thê tử lại cần ngày đêm thỏa mãn trượng phu như vậy, dục vọng của điện hạ mạnh như vậy, thần làm sao chịu nổi."

"Huyệt nhỏ sưng lên sao?" Cái đầu đang vùi ở trước ngực đột nhiên ngẩng lên, không nói không rằng liền chui xuống: "Để ta xem."

Thẩm Dữ Ninh vội đưa tay che chặt đầu hắn, không dám thả lỏng chút nào, cậu tức muốn hộc máu nói: "Ngươi điên rồi! Nơi này là Thẩm phủ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...