Chương 25: Phiên ngoại 6: Chúng ta vĩnh viễn không chia lìa
Phiên ngoại 6: Chúng ta vĩnh viễn không chia lìa (Kết thúc toàn văn)
Từ khi Thẩm Dữ Ninh và Thái tử thành hôn đã được tròn một năm.
Trong một năm này, Thẩm Dữ Ninh và Thái tử tình cảm hòa hợp, tình cảm phu phu ngày càng thăng hoa, giữa hai người cơ hồ có thể nói là dị thường hòa thuận.
Chỉ trừ bỏ---
"Điện hạ... Không, không thể..."
Trên bàn sách ở giữa, Thẩm Dữ Ninh đang hai chân mở rộng bị Thái tử đè ở trên một tờ giấy Tuyên Thành to bằng mặt bàn. Thái tử tay cầm bút lông, ngòi bút mảnh khảnh nhẹ nhàng lướt qua lỗ hậu môn, lại lần nữa trượt về miệng lỗ hậu môn và hơi chui vào bên trong.
Thân thể Thẩm Dữ Ninh bị mang theo một trận ngứa ngáy, hai chân cậu liên tục run lên, cánh tay chống ở phía sau cơ hồ không duy trì được thân hình của mình.
"Điện hạ, đừng... Đừng như vậy..."
Giọng nói cậu run rẩy, lỗ hậu môn chỗ ngứa ngáy liên tục không ngừng khiến côn thịt cậu cao cao đứng thẳng lên, có nước dâm từ đỉnh tràn ra.
Thái tử dùng bút lông lại quét động vài cái ở miệng lỗ hậu môn, ngược lại dời về phía côn thịt đằng trước. Nước dâm ở đỉnh côn thịt bị ngòi bút mềm xốp hút đi, lông tơ có chút rời rạc ở lỗ hậu môn vẽ lên giống như vô tình lướt qua lỗ tiểu phấn nộn, cảm giác đau đớn rất nhỏ làm Thẩm Dữ Ninh liên thanh rên rỉ.
Ngòi bút ướt nhẹp vì nước dâm tụ lại với nhau, dưới động tác của Thái tử tinh chuẩn chui vào lỗ tiểu ở đỉnh đầu.
Lỗ tiểu yếu ớt bị ngòi bút không chút khách khí xâm nhập vào, cảm giác chua xót kỳ lạ kích thích Thẩm Dữ Ninh liên tục trốn tránh: "Điện hạ, điện hạ không cần như vậy..."
Ngòi bút nhạy bén gắt gao đi theo động tác của Thẩm Dữ Ninh, mặc kệ cậu né tránh như thế nào, ngòi bút luôn tinh chuẩn không sai lầm chọc vào lỗ tiểu của cậu, bị Thái tử xoay tròn liên tục hướng vào trong sâu hơn.
Thái tử thở dài, giả ý bất đắc dĩ nói: "A Phi không chịu ra nước, ta làm sao vẽ tranh."
Lời nói vô lại nghe Thẩm Dữ Ninh một trận bực mình, cậu trốn tránh ngòi bút Thái tử đâm vào lỗ tiểu của mình, rầu rĩ nói: "Thần vốn dĩ là nam tử, làm sao có thể ra nước..."
"A Phi không khỏi quá mức coi thường chính mình." Thái tử ý vị thâm trường nhìn cậu một cái, đưa tay đem cây bút lông chỉ ướt một nửa đặt lên giá bút, ngược lại nhấc lên vạt áo của mình: "Như vậy, cũng chỉ có thể từ ta giúp A Phi."
Lời còn chưa dứt, không đợi Thẩm Dữ Ninh xoay người bò lên, Thái tử liền đã một bước nhanh đem Thẩm Dữ Ninh đè ở trên giấy Tuyên Thành, côn thịt dưới háng không chút lưu tình để vào huyệt cậu.
"Không---"
Thẩm Dữ Ninh khẽ kêu một tiếng, muốn đẩy hắn ra, lại trong lúc giãy giụa làm côn thịt tiến vào sâu hơn.
Cùng Thái tử thành hôn một năm, mọi thứ đều tốt, chỉ có dục vọng của Thái tử quá mức tràn đầy, mỗi ngày đều phải lôi kéo cậu chịch tốt nhất một lúc mới chịu buông tha, làm cậu thật sự khổ không nói nên lời.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận