Chương 1: 1

Tháng Hai, trời vẫn lạnh.

Trong phòng khám, bác sĩ tiễn bệnh nhân cuối cùng, xoa xoa đôi tay có chút cứng đờ kéo chặt áo khoác ngồi bên lò sưởi chuẩn bị ăn tối.

Mấy ngày nay không có nắng, sương mù và mưa nhỏ bao trùm ngôi làng miền núi hẻo lánh này, mới chưa đầy sáu giờ trời đã tối đen.

Bác sĩ vừa cầm đũa lên còn chưa kịp gắp thức ăn, cánh cửa phòng khám cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt. Một bóng người cao gầy đổ nghiêng vào từ ánh sáng ngoài cửa.

Gió lạnh ùa vào kèm theo giọng nói có hơi lạnh nhạt của thiếu niên: "Xin chào, tôi mua thuốc."

Bác sĩ đặt đũa xuống, quay đầu nhìn ra sau.

Ngoài cửa là một thiếu niên cao gầy. Thiếu niên đứng thẳng mặc một chiếc áo khoác phao màu đen cồng kềnh, cằm hơi nhọn rụt vào trong cổ áo, ngũ quan tinh xảo, ánh mắt nhìn qua rất lạnh nhạt.

Khuôn mặt này mang lại sự chấn động khá lớn. Bác sĩ giật mình, vài giây sau mới phản ứng lại. Ông đứng dậy từ bên lò sưởi dùng tiếng phổ thông không chuẩn lắm hỏi y: "Mua thuốc gì?"

Giang Thời bước vào đánh giá môi trường đơn sơ của phòng khám, rồi lại nhìn những chiếc ghế lộn xộn bên cạnh. Đôi lông mày xinh đẹp hơi nhíu lại muốn quay người đi ra, nhưng nghĩ đây là phòng khám duy nhất ở đây, y vẫn đứng yên không động đậy.

Y vén tay áo trước mặt bác sĩ, lộ ra cánh tay đầy những nốt ban đỏ dày đặc cho ông xem, lời ít ý nhiều: "Bị dị ứng, có thuốc không?"

Bàn tay y rất đẹp, ngón tay trắng nõn thon dài, đặt dưới ánh đèn giống như một tác phẩm nghệ thuật, vì vậy những nốt ban đỏ trên cánh tay càng trở nên đáng sợ.

Bác sĩ không kìm được nhìn thêm vài lần, hỏi y:"Trông có vẻ hơi nặng đấy, cái này là bị làm sao vậy?"

Trời hơi lạnh, Giang Thời hạ tay áo xuống, cho tay vào túi. Y quên đóng cửa khi đi vào, gió lạnh thổi vào khiến y gần như rụt nửa khuôn mặt vào trong cổ áo. Khi nói chuyện, giọng y nghe buồn buồn mang chút thái độ thờ ơ.

"Không biết, ngủ dậy đã thế này rồi. Rốt cuộc ông có thuốc không?"

Được rồi, tính khí không tốt lắm.

Nhưng bác sĩ vừa nhìn thấy khuôn mặt y lại thông cảm.

Ông quay người vào quầy tìm thuốc, vừa tìm vừa nói: "Uống thuốc chỉ có thể giảm bớt thôi, cái này tốt nhất là phải tìm hiểu rõ xem mình bị dị ứng với cái gì, tránh xa tác nhân gây dị ứng."

Giang Thời không biết có nghe lọt tai không, chỉ nhìn bác sĩ lục lọi trong đống thuốc, sau đó tiện tay xé ba tờ giấy, vặn mở các lọ lọ chai chai bắt đầu pha thuốc.

Bác sĩ đặt thuốc đã pha xong vào giấy gấp lại, bỏ vào một túi nhỏ đưa cho Giang Thời: "Tôi kê thuốc cho cậu uống một ngày, cậu cứ uống trước. Nếu uống rồi mà không đỡ hơn thì nhanh chóng đi bệnh viện lớn khám nhé."

Giang Thời nhận lấy túi, chịu đựng cơn ngứa trên cánh tay, đưa tay từ trong túi nhỏ rút ra một gói thuốc, trên đó có viết bằng bút chì một dòng chữ nguệch ngoạc "1+1=3".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...